Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341923
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1923 lượt.
dậy, họ tưởng lại sắp phải chiến đấu. Đến khi tới gần mới phát hiện ra chỉ có mười mấy người, bọn họ đi từ phía nam tới, người đi đầu gọi: “Phía trước có phải người của Hiền Bình quận vương thế tử hồi kinh không?”.
Những kẻ này áo giáp mặc trên người, ăn vận như thị vệ trong cung, vừa nhìn đã biết là bạn, không phải kẻ thù.
Vệ Minh khẽ nhấc tay lên, ra hiệu cho binh sĩ để họ đi tới. Thì ra sau khi biết Vệ Minh trúng độc, hoàng thượng đã đặc biệt sai người mang vật mà hắn cần tới, ngoài ra còn mang theo mật chỉ. Hình dạng vật kia trông rất kỳ lạ, hơi giống nghênh hương thú mà Thanh Thu thường nghịch chơi hồi còn ở phủ thế tử. Không biết có công hiệu gì, Vệ Minh chỉ cho viên màu đỏ đó vào miệng ngậm một lúc, độc đã được giải.
Viên trân châu chuyển sang màu xanh ngọc, sau đó đám thị vệ trịnh trọng thu lại, rồi đưa mật chỉ cho hắn. Thanh Thu thấy yên tâm hơn, nhưng Vệ Minh lại không được vui sau khi đọc xong mật chỉ trông vẻ mặt hắn khá kỳ lạ.
Tối đó, cả đoàn người ngựa đến nghỉ chân tại môt châu huyện nhỏ, Vệ Minh hạ lệnh sẽ ở lại đây mấy ngày, khiến Thanh Thu cảm thấy rất khó hiểu. Độc mặc dù đã được giải, không cần phải vội vàng hồi kinh nhưng tại sao lại dừng ở đây? Vệ Minh chỉ nói thánh ý như thế, vậy là hơn một nghìn người theo hắn nghỉ lại. Quán trọ ở đây rất ít, trạm dịch phải nhường cho thế tử, nên đám người bọn họ đương nhiên phải rời đi.
Quan viên địa phương không dám chậm trễ, dành trạm dịch tốt nhất cho thế tử nghỉ, nịnh nọt lấy lòng hắn, Vệ Minh liền quyết định ở lại không đi.
Đương nhiên là tạm thời, Tống Củng hỏi lý do, hắn cũng chỉ nói thánh ý như vậy, trong đó thiên cơ bất khả lộ.
Buổi tối, trông Thanh Thu có vẻ nhẹ nhõm hơn rất nhiều sau khi biết hắn đã giải được độc, bắt đầu truy hỏi Vệ Minh: “Không phải muốn hồi kinh lấy thuốc ư?”.
“Đúng vậy, không ngờ lại mang đến nhanh thế… Thật đúng là hoàng ân mênh mông!” Vệ Minh nhướng mày nhìn nàng mà buồn cười, bộ dạng như chuyện ấy chẳng liên quan đến hắn.
“Chàng đã sớm biết hoàng thượng sẻ mang thuốc tới, còn cố ý nói không yên tâm để thiếp ở lại Vân Châu một mình, lừa thiếp hồi kinh, thật là…” Thanh Thu nửa đùa nửa thật oán trách, sắp về đến Việt Đô rồi, còn có thể bỏ đi được không?
“Hãy tha thứ cho sự ích kỷ của ta, nhưng ta đảm bảo nàng sẽ không hối hận.”
Cách thành Việt Đô không còn bao xa nửa, tâm trạng của nàng ngày một ảm đạm: “Quận vương và quận vương phi có lẽ chẳng có cảm tình với thiếp, sao chàng lại lạc quan thế?”.
Vệ Minh nở một nụ cười thần bí: “Biết đâu chuyện lại có chuyển biến tốt cũng không chừng…”.
Hy Vọng Tiêu Tan
Đã năm ngày trôi qua, Vệ Minh vẫn chưa có ý định lên đường, Thanh Thu cũng không thấy phiền khi phải ở lại đây. Từ sau khi chất độc trong người thế tử được giải hết, dường như nàng chẳng còn tâm sự gì nữa, thậm chí cũng không giả vờ mệt mỏi ốm yếu chỉ vì không muốn hồi kinh. Đột nhiên nàng thấy thèm ăn, ăn nhiều ngủ nhiều, nhiều lúc vừa dùng bữa chính xong đã lại muốn ăn ngay cái gì đó.
Ở lại một nơi nhỏ bé thế này, người không quen nhất chính là Tống Củng, hắn không có chỗ nào để tiêu khiển, lòng nóng như lửa đốt. Còn Huống Linh Ngọc mấy lần tới tìm Thanh Thu xin thỉnh giáo nàng chút cầm nghệ, nhưng Thanh Thu không phải lúc đang ăn thì lại đang ngủ.
Vẫn chưa đến giờ Ngọ, tháng Bảy trời nắng chang chang, Huống Linh Ngọc lại đưa Tiểu Liên tới gặp Thanh Thu. Nàng ta muốn xem xem hôm nay Thanh Thu có thời gian chỉ dạy cầm nghệ cho mình không, dù gì khi hồi kinh rồi, hai bọn họ mỗi người một phủ, sẽ khó có cơ hội thế này nữa.
Lần này Thanh Thu không đang ăn, nhưng nàng đang dạy Thụy Phương nấu ăn. Huống Linh Ngọc cũng không biết nàng lấy đâu ra bếp lò và ít thịt tươi, nàng dạy Thụy Phương từng chút một, từ cách ướp thịt cho đến cách xiên thịt vào chiếc que, rồi nướng, hai người họ vô cùng bận rộn và vui vẻ. Phạm nương tử đứng bên cạnh thỉnh thoảng lại lau mồ hôi cho cả hai, đợi món thịt xiên nướng tươi ngon ra lò.
Vừa ăn một đống đồ ngọt, lúc này lại ăn thịt xiên nướng có vị mặn, haizz, sau đó nàng sẽ thấy khát, đầu bếp đã chuẩn bị món canh bạch quả không ngọt không ngấy sẵn cho nàng rồi. Lại sắp đến giờ cơm trưa, từ nay tới lúc ấy nàng định ăn thêm gì đây?
Phạm nương tử vui vẻ: “Thiếu phu nhân không cần lo lắng, khi mang thai đương nhiên sẽ ăn nhiều hơn, một người ăn hai người bổ mà”.
Tiểu Liên vội đỡ lời: “Thanh Thu tỷ tỷ, ý của tiểu thư là hai hôm nay tỷ ăn rất nhiều, gấp mấy lần ngày thường”.
“Việc này…” Nàng có chút ngại ngùng, Huống Linh Ngọc do dự hỏi: “Ai mang thai cũng đều thế cả sao?”
Phạm nương tử không biết phải trả lời thế nào cho đúng, nhìn bộ dạng của thiếu phu nhân này, dường như rất sợ hãi với việc ăn nhiều khi mang thai. Thực ra ăn được là phúc, nữ tử nhà thường dân khi mang thai chỉ mong mỗi bữa cơm đều có thịt mà ăn, khổ hơn thì chỉ mong được ăn no.
Thanh Thu an ủi nhìn nàng ta, cười nói: “Cũng không hẳn thế, đến lúc đó muội sẽ biết, chi bằng muội cũng nhanh nh