Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341930

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1930 lượt.

ng nghi ngờ không chắc: “Cô! Cô chẳng phải là Bạch Lộ ư?”.
Bạch Lộ là ai, đương nhiên là cao thủ trong việc cải trang, thuộc hạ của Ninh Tư Bình. Y vẫn không chịu buông tha nàng, lần này còn sai người đến muốn lấy mạng của thế tử, y muốn làm gì? Thanh Thu cắn môi nhìn nữ tử đang đứng trên cây: “Tông chủ của các cô đâu?”.
Bạch Lộ toét miệng cười: “Thanh Thu cô nương muốn gặp chủ nhân nhà chúng tôi, thì mời theo ta”.
Thời gian này, người trong Thiên phủ tháo chạy khắp nơi, thế lực hùng mạnh trong chớp mắt bị tiêu diệt tới mức này, trong lòng Bạch Lộ vô cùng căm hận. Tông chủ mấy lần sai người tới hành thích nhưng không có kết quả, lần này cuốì cùng cũng thành công, chỉ là muốn đưa Thanh Thu cô nương theo e rằng không được. Hiện tại không cần phải lo cho Thanh Thu, đợi sau khi thế tử chết, nữ tử này cũng sẽ trở về bên tông chủ thôi.
Ngoài Vệ Minh ra, không ai biết quan hệ giữa Thanh Thu và Ninh Tư Bình, trước ánh mắt kinh hãi của Tống Củng và Huống Linh Ngọc, Thanh Thu khẽ cắn môi định bước lên phía trước. Nàng phải đi hỏi Ninh Tư Bình tại sao không tha cho nàng, chẳng phải y đã thành thân với Tuyết Chỉ rồi ư, tại sao còn tới làm phiền cuộc sống của nàng!
Vệ Minh giơ tay ra kéo Thanh Thu lại, trầm giọng nói: “Đừng nghe lời cô ta!”.
Tiếng cười của Bạch Lộ vọng từ trên cao xuống, cô ta vô cùng tự tin nói: “Vệ thế tử, nhân lúc này vẫn còn tỉnh táo để dặn dò chuyện hậu sự, chỉ lát nữa thôi là ngài sẽ không thể chịu đựng được đâu. Thứ độc ngài trúng phải không phải loại bình thường, nghĩ đến việc ngài đã giết bao nhiêu người của Thiên phủ bọn ta, ta phải báo thù!”.
Giết người? Chẳng phải hai nước đã đình chiến và đàm phán xong rồi sao? Tại sao họ vẫn còn ân oán nặng như thế? Thanh Thu cố gắng phân tích từ lời nói của Bạch Lộ để tìm hiểu xem rốt cuộc mấy người này muốn làm gì, lại nghe Vệ Minh lên tiếng: “Những kẻ muốn Vệ mỗ ta chết không ít, ngươi nghĩ xem tại sao ngươi lại dễ dàng đạt được mục đích như thế?”.
“Công phu của ta không bằng ngài, nhưng độc dược của Thiên phủ đủ lợi hại để giết ngài!”.
“Trúng độc? Cô nói thế tử đã trúng độc?”
“Không sai, Thanh Thu cô nương không cần lo, loại độc này chỉ có tác dụng đối với những người có võ công như thế tử, còn về phần cô nương, hì, chủ nhân nhà chúng tôi sao nỡ làm hại có nương chứ!”
Trong nháy mắt trái tim Thanh Thu như rớt xuống vực thẳm, trong đêm hè oi bức nhưng nàng lại cảm thấy xung quanh lạnh buốt. Nàng quay đầu lại nhìn Vệ Minh, dù là dưới ánh nến cũng thấy rõ sắc mặt hắn ngày một trắng nhợt, trán lấm tấm mồ hôi, thế tử… trúng độc rồi ư? Vệ Minh điềm đạm cười: “Đừng nghe cô ta, ta không sao”.
Thật sự không sao ư?
“Thuốc độc mà Vệ thế tử trúng phải sẽ phát tác toàn thân sau bảy ngày, đến khi ấy thần tiên cũng không thể cứu được ngài, ha ha.” Bạch Lộ hoàn thành nhiệm vụ, nói xong cũng không ở lại nữa, lao người vào đêm mất hút.
Vệ Minh không cho người chặn cô ta lại, chỉ nháy mắt ra hiệu cho người âm thầm bám theo. Thanh Thu căng thẳng ngồi xuống cạnh hắn sờ nắn, muốn tìm xem loại độc này có sơ hở gì không, nước mắt rơi lã chã, không biết phải làm thế nào cho phải. Vệ Minh vội vàng túm lấy tay nàng, giọng hết sức bình tĩnh: “Thanh Thu, ta không sao, thật sự không sao”.
Thực ra chất độc đã dần dần xâm nhập vào máu, lan tới các bộ phận khác trong cơ thể, loại độc bí mật này của Thiên Phủ không thể coi thường. Vệ Minh nhìn bộ dạng hoảng loạn của Thanh Thu, không đành lòng bèn cố gượng cười an ủi: “Thật sự không sao, ta có linh dược giải độc, về phòng trước đã”.
Thuốc giải độc thì có, nhưng lại không phải là linh dược gì cả, ít nhất thì cũng không thể hoàn toàn giải được chất độc trong người Vệ Minh.
Trong phòng kẻ ra người vào, vào rồi lại ra. Ngô thái thú và Phạm Thủ Quân sau khi biết tin đã gọi đại phu nổi tiếng nhất thành đến Ngọc Lâm uyển. Đại phu chẩn đoán cả nửa ngày trời chỉ đưa ra kết luận, độc tính tạm thời bị áp chế nhưng không ai có thể giải được.
Ngô thái thú ra sức khuyên thế tử nên sớm hồi kinh, trong mắt y, thế tử là bề tôi tài giỏi của hoàng thượng. Sự an nguy của Vệ Minh là quan trọng nhất, nếu gặp phải chuyện gì ở Vân Châu, thì người phải chịu tội chết chính là y. Phạm Thủ Quân lại không đồng ý, ra sức tìm kiếm thuốc giải. Trong lúc họ tranh luận không ngớt, Thanh Thư đã gọi đám người dưới trong Ngọc Lâm uyển lên điều tra một lượt, hận không thể tra ra tổ tông cả ba đời nhà họ, phàm những kẻ thân thế không rõ ràng có điểm nghi ngờ đều đuổi đi cả.
Thực ra thì người trong này không có vấn đề, Bạch Lộ nhân lúc Tống Củng cùng Huống Linh Ngọc tới Ngọc Lâm uyển đã trà trộn vào đám người theo hầu. Nếu không như thế căn bản người Thiên phủ sẽ chẳng có cơ hội lẻn vào đây được. Tống Củng không ngờ vì cuộc viếng thăm của mình mà gây phiền phức cho Vệ Minh tới mức này, trong lòng vẫn đang tự trách. Huống Linh Ngọc cầm tay Thanh Thu khóc mãi không ngừng, Vệ Minh phải an ủi nàng ta, sau đó sai người đi tìm Tiểu Liên, cô bé bị đánh thuốc mê nằm ngất trong phòng khách, lúc ấy Huống Linh Ngọc mới thôi khóc.<