Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342049
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2049 lượt.
thế này, đột nhiên nô tỳ lại thấy thèm”.
Huống Linh Ngọc che miệng cười: “Ta muốn nói tới mùi thơm của hai cây quế trước cửa, thì ra hoa quế ở đây nở sớm như vậy. Cây quế trong phủ chúng ta còn chưa nở, là mùi hoa chứ không phải mùi thịt”.
Quả nhiên, nàng là người phàm tục. Thế tử xuống ngựa đi lên phía trước, tiểu nhị của Nguyệt Trung Thiên chạy tới đón khách, đua xe ngựa ra phía sau. Vệ Minh hình như nghe thấy mấy người bọn nàng nói chuyện, quay đầu lại nhìn một cái rồi cười, thấy mặt Thanh Thu thoáng ửng đỏ.
Bốn phía tửu lầu đều thắp đèn có khăn voan che quanh, lúc này đã tới giờ cơm, từ bên ngoài nhìn vào, phòng lớn ở tầng một đã ngồi kín người. Thị về đến trước sắp xếp từ lâu, nên chỉ một lát sau có hai tiểu nhị cung kính đi tới mời các vị khách quý lên phòng đặt ở tầng ba.
Mấy người bọn họ đi thẳng lên tầng ba, trong Nguyệt Trung Thiên này đến thảm trải cầu thang cũng dùng màu đỏ. Tiểu Liên đỡ Linh Ngọc đi lên, đây là lần đầu tiên họ lên cao như vậy, trong lòng khó tránh khỏi căng thẳng. Đến tầng hai, vòng tới đầu kia tiếp tục đi lên trên, lúc này họ không còn nghe thấy âm thanh huyên náo bên dưới nữa, ngược lại hình như còn có tiếng đàn sáo.
Tầng ba trông càng hoa lệ hơn, tửu lầu không được xây trên khoảng đất rộng, nên chỉ có thể xây được ba tầng. Hơn nữa lại bỏ công ra ngăn thành những phòng riêng, tổng cộng chỉ có bốn năm phòng. Nhưng như thế cũng có thể khiến Vệ Minh gặp phải người quen. Từ trong căn phòng Tiểu Hoa đối diện chỗ mấy người bọn họ đang đứng, một nam tử áo gấm vén rèm bước ra, nhìn bọn họ rồi vui mừng nói: “Vệ huynh, sao hôm nay huynh lại rảnh rỗi thế này?”
Thì ra là Tống Củng, con trai thừa tướng mà Thanh Thu từng gặp hai lần.
Hắn nhận ngay ra Thanh Thu, chỉ vào nàng nói: “Sao ngươi cũng đến đây?”.
Nhìn bộ dạng kinh ngạc của hắn, Thanh Thu nhún người một cách đầy miễn cưỡng: “Bái kiến Tống công tử”.
Vệ Minh đã nghe nói về việc hai người bọn họ quen biết nhau như thế nào, mỉm cười đáp: “Thì ra là Tống hiền đệ, bận rộn mấy ngày nay rồi, cũng phải nghỉ ngơi chứ”.
Vệ Minh là thế tử, đi đến đâu cũng gặp người có địa vị tôn quý, Tống Củng và hắn qua lại rất tốt, hai người có thể gọi là khá thân thiết. Thanh Thu thấy Tống Củng vẫn cầm một chiếc quạt phe phẩy đầy vẻ phong lưu, rồi để ý thấy hình trên cánh quạt đã sửa thành mấy cành trúc dài. Nàng bất giác thấy buồn cười, trời đã vào thu rồi, hắn không sợ lạnh sao. Chỉ nghe thấy người kia với cái tật đánh chết không chừa, cất tiếng chế nhạo nàng: “Đẹp lắm, không trang điểm đã giống mỹ nhân, trang điểm vào lại càng giống mỹ nhân”.
Thanh Thu tự vấn thấy mình lớn tuổi hơn Tống Củng, thân phận lại không giống, nên không tiếp lời. Nàng tránh sang một bên, để lộ chủ tớ Huống Linh Ngọc đứng trên cầu thang phía sau. Tống Củng phe phẩy quạt cười rất gian tà, đảo mắt nhìn sang Huống Linh Ngọc, vừa nhìn tim đã đập thình thịch. Hắn chưa từng gặp nữ tử nào ngây thơ trong sáng nhường ấy, trông nàng ta có một cảm giác không dính bụi trân, liền hỏi: “Vị này là?”.
Vệ Minh hết nhìn biểu muội của mình lại quay sang nhìn hiền đệ, không biết tại sao nét mặt thoáng cười: “Đây là biểu muội Linh Ngọc của ta, trước kia hiền đệ đã từng gặp một lần ở quận vương phủ, có điều khi ấy Linh Ngọc vẫn còn nhỏ”.
Tống Củng từ lâu đã biết trong quận vương phủ có một người họ hàng sống từ nhỏ, vốn cứ tưởng đấy là một tiểu nha đầu ốm yếu, không ngờ dung mạo lại xinh đẹp như vậy. Bình thường hắn rất thích cười đùa, không hiểu tại sao, nhìn thấy nụ cười ngượng ngập của Huống Linh Ngọc, Tống Củng bèn thu lại ý định cợt nhả của mình, bất giác đi theo đám Vệ Minh vào một căn phòng khác, nghiêm túc chào hỏi giai nhân.
Vốn nữ tử chưa xuất giá trong nội phủ không nên tuỳ tiện gặp nam nhân, nhưng Vệ Minh và Tống Củng có mối giao hảo từ xưa, tình như huynh đệ, cũng không để ý mấy thứ lễ tiết ấy. Hơn nữa, theo quy tắc thì Thanh Thu không được ngồi dùng cơm cùng bàn với thế tử, nhưng lát nữa việc ngồi cùng bàn là chắc chắn. Mà nàng còn phải nếm thật nhiều món ăn, để chuyến đi này không vô ích.
Tối nay Tống Củng là khách được mời tới Nguyệt Trung Thiên dùng bữa, phòng bên cạnh còn rất nhiều người đang đợi, nhưng lúc này hắn lại mặc kệ tất cả ngồi lì ở đây không đi.
Hắn không đi, Thanh Thu và Tiểu Liên đành than số khổ đứng hầu một bên, Vệ Minh khẽ ho, nói: “Hiền đệ, đệ không về bên đó nói lại với chủ tiệc một tiếng sao”.
“Không cần, vốn chẳng có chuyện gì to tát cả, chẳng qua chỉ là mấy tên con nhà quan, tranh nhau nói mấy chuyện vô nghĩa, nhàm chán lắm, nhàm chán lắm.” Hắn nói như thể hắn không phải con cháu danh gia vọng tộc, Vệ Minh bất lực, cất tiếng: “Thanh Thu, hôm nay không có người ngoài, ngươi và Tiểu Liên cùng ngồi luôn đi”.
Thanh Thu sớm đã không đứng thêm được nữa, miệng vừa “vâng” một tiếng lập tức ngồi xuống. Tiểu Liên không ngờ mình được ngồi, nên do dự hồi lâu, phải tới khi Thanh Thu kéo tay cô bé mới dám ngồi.
Tiểu nhị vội vàng dâng trà thơm, lại bày bát đũa, đồ dùng đều bằng bạc, đũa làm bằng ngọc, xa hoa như thế thật