Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342048
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2048 lượt.
hiếm thấy. Vệ Minh trước kia đã từng đến Nguyệt Trung Thiên, sáu năm mới về, sự phô trương ở đây ngày một lớn, cảnh này hắn đã thấy nhiều. Tống Củng cũng là khách quen, Huống Linh Ngọc lần đầu mới tới, nhìn mọi thứ cái gì cũng mới mẻ. Nàng ta sớm đã nhận ra ánh mắt nóng bỏng của Tống Củng, trong lòng có chút bất an, lại có chút ngượng ngùng, cả chút bực bội nữa. Nàng ta ít khi gặp người ngoài,có thể nói là không gặp bao giờ, tối nay nếu không phải biểu ca mời, Linh Ngọc cũng sẽ không ra ngoài. Người nay lại dám nhìn mình suồng sã trước mặt biểu ca, thật đúng là cực kỳ vô lễ. Bất lực Huống Linh Ngọc đành phải nghiêng mặt né tránh, không nhìn thẳng vào Tống Củng.
Vệ Minh chủ ý muốn để Thanh Thu biết thêm nhiều công thức món ăn hơn, nên bảo tiểu nhị đọc thật chậm lại, gọi rất nhiều món. Như vậy vẫn chưa đủ, hắn còn gọi mấy món sườn cừu, cả cừu nướng nguyên con cũng không định bỏ qua. Tống Củng vội vàng ngăn lại: “Vệ huynh, phủ thế tử có tiền cũng không nên ăn uống như thế, lẽ nào còn có ai đến nữa?”
Vệ Minh cười, sao đệ biết được những món này không phải chỉ để ăn, mà còn để Thanh Thu thấy nhiều hơn, nghĩ nhiều hơn chứ? Ngay lập tức hắn cười: “Vậy thì bỏ món cuối đấy đi vậy”.
Dù bỏ đi món cừu nướng nguyên con thì cũng vẫn quá nhiều. Thanh Thu tối nay mặc quần áo hơi chật, nếu nếm một lượt hết tất cả các món, cho dù mỗi món chỉ một miếng, cũng sẽ có chuyện ngay, ngộ nhỡ no quá bục chỉ rách áo thì thật quá mất mặt. Nàng lại không thể lấy lý do để không ăn, đành hy vọng tối nay có người ngoài ngồi cùng, sẽ không ai để ý xem nàng ăn bao nhiêu. Trong bữa ăn này không đến lượt nàng và Tiểu Liên lên tiếng, hai người ngồi im, nghe Vệ Minh và Tống Củng chuyện trò. Hai phòng bên cạnh thấp thoáng rộ lên những tiếng cụng chén cười đùa, còn có người gọi nhạc sư đàn hát của tửu lầu. Một tửu lầu như Nguyệt Trung Thiên, không có những cô nương tới ca hát, chỉ có cầm sư duyên dáng tao nhã. Tống Củng ngồi một lúc, cảm thấy không khí quá trầm, hắn nghĩ mãi cũng không ra cách thu hút sự chú ý của mỹ nhân. Thấy có người chơi đàn, Huống Linh Ngọc lắng tai nghe, Tống Củng bèn đề nghị nhạc sư đến tấu một khúc.
Nói tới cầm sư, Vệ Minh cố ý liếc nhìn Thanh Thu một cái, thấy biểu muội hào hứng, bèn gọi người tới. Nô bộc ngăn căn phòng ra làm hai, Huống Linh Ngọc có chút căng thẳng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Có những vị khách không muốn lộ diện hoặc không muốn dùng cơm trước mặt người lạ, tửu lầu này suy nghĩ rất chu đáo. Cách bình phong bằng lụa mỏng, thấp thoáng thấy một cô nương ôm đàn đi vào, tuổi tác hơi cao, toàn thân mặc váy dài, tóc thả hai bên, những lọn tóc đen nhánh thả trước ngực, trông vô cùng quyến rũ. Có thể nhận ra thời trẻ cô nương này rất đẹp, chỉ là mỹ nhân tuổi đã xế chiều, lại còn kiếm sống bằng nghề hết sức mờ ám trong tửu lầu, không khỏi khiến người ta cảm thấy tiếc.
Nhưng cô nương đó lại không có vẻ gì bối rối, có lẽ hằng ngày đã quen với cảnh này, cũng không có ý định chào hỏi rườm rà. Nàng ta ngồi xuống liền bày đàn ra, khẽ hỏi: “Không biết các vị muốn nghe khúc nào?”.
Đúng lúc ấy những món đã gọi nườm nượp được đưa lên, bày đầy bàn. Cô nương đó vừa nhìn đã biết khách phân phòng này việc ăn là chính, cùng lắm gọi một người tới chơi đàn cho có, để thể hiện sự tao nhã mà thôi. Nàng ta bèn không đợi khách trả lời, chọn khúc Xuân Giang Hoa Nguyệt mà mình hay tấu, tiếng đàn cổ cầm u tịch, hoà quyện với hương rượu nhàn nhạt. Bên lầu gió hiu hiu khiến rèm cửa lay động, làm trái tim người ta mê mẩn.
Thanh Thu chẳng muốn ăn chút nào, nàng thậm chí còn có cảm giác nghẹn trong lòng, hoàn toàn vô cảm với những món trước mặt. Nhưng thế tử đang nhìn mình, nàng không thể không cầm đũa lên gắp. Tiểu Liên thì thầm hỏi: “Thanh Thu tỷ tỷ, chúng ta phải ăn thật sao?”.
Khoé miệng của Thanh Thu giật giật, rồi lại nhìn mấy người ngồi quanh bàn. Huống Linh Ngọc nghe tiếng đàn mà quên hết những món ngon trước mặt. Còn ánh mắt lẫn trái tim Tống Củng lại đặt hết vào Linh Ngọc, người thật sự ăn lúc này, chỉ có một mình thế tử. Nàng cũng hạ giọng đáp: “Chẳng mấy khi được đến đay, đương nhiên phải ăn chứ, yên tâm, ta gắp cho muội”.
Nàng cố ý phớt lờ tiếng đàn phiền phức đó, nhìn thức ăn trong đĩa mà gắp, còn chưa buông đũa, Tống Củng cuối cùng cũng tìm thấy đề tài để tán gẫu với giai nhân: “Linh Ngọc tiểu thư thích cổ cầm?”.
Huống Linh Ngọc nghe đàn rất nhập tâm, thuận miệng cảm khái: “Thích thì có ích gì, ai cũng có thể chơi hay hơn ta”. Nói rồi Linh Ngọc nhìn Thanh Thu, nàng đang gắp thức ăn một cách hết sức vui vẻ, căn bản chẳng nghe thấy ai nói gì.
“Thì ra Linh Ngọc tiểu thư cũng thích chơi đàn, mấy hôm nữa ta tới quý phủ chơi, mong tiểu thư vui lòng chỉ giáo.”
Nàng ta đáp rất khẽ, như sợ nói sai: “Không dám”.
Lúc này Vệ Minh mới nói một câu khiến Tống Củng vui mừng: “Hiền đệ còn chưa tới phủ mới của ta, vài hôm nữa trong phủ thế tử sẽ mở tiệc khoản đãi người Bắc Vu, đệ cũng đến đi”.
Tống Củng gật đầu mạnh tới mức muốn rớt xuống đất.
Thanh Thu vừa liên tục gắp thức ăn cho Tiểu Liên, vừa