Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342066
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2066 lượt.
g?”
Nàng lập tức lúng túng, vặn vẹo tay đáp: “Không được, không được, thế tử, người hãy trả đàn cho nô tỳ đi, cùng lắm nô tỳ xui xẻo tổn thất về tiền bạc, cho hắn là xong chứ gì”.
“Hả? Cây đàn này chẳng phải của bằng hữu đã khuất tặng nàng ư? Hơn nữa nó đáng giá ngàn vàng, nàng dễ dàng mang cho kẻ trộm như vậy sao?” Hắn hỏi như không tin vào những gì mình vừa nghe thấy, món quà đính ước này nàng luôn mang theo bên người. Rõ ràng nàng không quên được cố nhân, sao giờ lại đồng ý?
“Không sợ bị ăn trộm, chỉ sợ hắn nhất định phải lấy bằng được. Nô tỳ sợ chết lắm, chỉ mong đúng là hắn đến vì cây đàn, nếu không chết rồi mà nô tỳ vẫn không biết vì sao mình chết.”
“Thì ra nàng sợ chuyện này.” Vệ Minh khóc không được cười chẳng xong, nhưng lại thấy nhẹ nhõm. Cơn buồn ngủ ập đến, hắn ngáp một cái đi về phía giường: “Nếu nàng không đến phòng ta, thì ta đành nghỉ lại đây vậy. Nhớ đấy, nàng là người của ta, không được bỏ đi”.
“Thế tử, như thế sao được? Trước kia đã nói rõ, nô tỳ đến đây chỉ làm a hoàn, lo đọc thực đơn của thế tử. Bây giờ phải chuyển vào Giám Thiên các đã là không thỏa đáng rồi…”
Nàng còn chưa nói xong, thế tử đã tự ý cởi áo ngoài, nằm xuống kéo chăn lên đắp qua loatrên người, chẳng còn nghe được lời nào của nàng nữa, nhưng hắn vẫn hỏi: “Mấy hôm nay ở đây đã quen chưa?”.
Đương nhiên không quen, bị người ta chỉ trỏ thì cũng thôi, còn cả ngày phải lo lắng thấp thỏm. Nói không chừng ngày mai quận vương phi sẽ cho người đến kéo nàng về chịu tội, chỉ mong nhanh nhanh chóng chóng hết ngày. Lòng nàng thầm hừ khẽ một tiếng, nhưng miệng vẫn vô thức đáp quấy quá: “Bẩm thế tử, vẫn ổn”.
Chỉ là vẫn ổn? Hắn hoàn toàn không hài lòng với đáp án này: “Nào, nàng lại đây”.
Thanh Thu do dự không dám đi đến, cô nam quả nữ, đêm khuya thanh vắng lại ở cùng một phòng cũng đủ để người ta dị nghị rồi, giờ lại còn gọi nàng đến, hắn không sợ bị hiềm nghi, nhưng nàng sợ xấu mặt.
“Mấy hôm nay ta mệt quá, mau tới bóp đầu cho ta.”
Thế tử thật sự coi nàng là a hoàn để sai bảo? Thanh Thu do dự đi tới giường, thấy hắn nhắm mắt, vẻ mặt mệt mỏi không phải giả vờ. Nàng ngẫm nghĩ rồi nói: “Nô tỳ đi gọi bọn Tử Liên đến hầu hạ người”.
Những chuyện thế này để bọn a hoàn làm thì thích hợp hơn, nghĩ đến đây, nàng lại nói: “Thế tử không về, chắc bọn họ cũng đang đợi, để nô tỳ qua báo một tiếng”.
Nàng định qua báo một tiếng rồi không quay lại, giao cho người khác là được, ai ngờ Vệ Minh túm chặt lấy cổ tay nàng: “Không cần họ, ta chỉ cần nàng”.
Xem ra không tránh được rồi, Thanh Thu không dám giằng tay về đành bất lực nói: “Nhưng nô tỳ không biết hầu hạ người khác”.
Có lẽ do quá mệt, giọng Vệ Minh trầm dần: “Bóp đại vài cái là được, nhưng nàng không được bỏ đi”.
Miệng thì nói thế, nhưng bàn tay cầm cổ tay nàng vẫn không buông. Thanh Thu đành thận trọng thò một ngón tay ra ấn ấn vào giữa hai lông mày, rồi lại dịch sang hai bên huyệt thái dương. Nàng vừa bóp được vài ba cái, ngọn nến trong phòng đột nhiên kêu bụp một tiếng, nổ thành những vụn lửa, khiến Thanh Thu sợ hãi rụt tay lại, nhưng tay thế tử lại giữ chặt, ra hiệu cho nàng tiếp tục.
Nàng bóp ấn đường năm lần, ở hai bên huyệt thái dương năm lần, lòng bàn tay lại đặt lên trán bóp năm lần nữa, sau đó lặp lại. Vệ Minh nhắm mắt dưỡng thần, cảm nhận ống tay áo nàng không ngừng lướt qua mũi và miệng mình, phảng phất một mùi thơm nhè nhẹ, bất giác tâmtrạng bình tĩnh hẳn.
Sống không phong lưu thì uổng những năm tháng thanh xuân, từ lâu hắn đã không còn là thiếu niên nổi danh trong kinh vì những thói vui chơi bừa bãi năm đó nữa. Mấy năm ngoài chiến trường đã rèn cho Vệ Minh một ý chí kiên cường và một trái tim sắt đá. Nhưng Thanh Thu ở ngay bên cạnh hắn đây, lặng lẽ, thường xuyên thận trọng tránh né hắn, chỉ dùng một bàn tay nhỏ bóp đầu cho hắn, lại khơi dậy ham muốn đã bị đè nén bấy lâu.
Ồ… Đây không phải ở phòng hắn, bên ngoài còn có hai a hoàn vô tội đang bị hôn mê. Và nữ tử này lại luôn muốn tránh xa hắn, càng như vậy, hắn càng muốn có bằng được, dần dần có chút lơ đễnh ngửi thấy mùi của say đắm. Vệ Minh thậm chí còn cho rằng trong hoàn cảnh này, làm việc đó trên giường của nàng, thương yêu nàng, như thế có phải tuyệt biết bao nhiêu. Cái lạnh bên ngoài phòng không ngăn được nhiệt độ đang đột ngột nóng lên trong người hắn. Vệ Minh hé mắt nhìn, chỉ thấy cổ tay trắng như ngọc đang đưa qua đưa lại, thật muốn cắn một miếng, hơi thở bỗng dồn dập gấp gáp, thật muốn túm chặt bàn tay đó, kéo nàng vào lòng.
Vừa mới có ý định, lại đột nhiên hiện ra cảnh nàng nước mắt tuôn rơi trên đường phố ngày hôm ấy, bất giác trong lòng Vệ Minh run rẩy. Nếu nàng là một a hoàn, thì cùng lắm hắn trở thành một vị chủ ngang tàng hống hách, cưỡng ép nàng thì cũng chẳng sao. Nhưng hắn lại không phải thế, từ trước tới giờ nàng vẫn tự vui với niềm vui của mình, hắn từng thấy nàng chơi đàn, rất tao nhã, cũng từng thấy nàng nấu ăn, rất có phong thái của một đầu bếp lớn. Hai việc mâu thuẫn cùng cực như vậy, mà nàng lại làm rất ung dung. Trước kia vì quan hệ giữa nàng và Tuyết C