Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342067

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2067 lượt.

hu nhìn thấy nàng ta là thấy quận vương phi, không biết quận vương phi lúc này đang nghĩ gì.
Thanh Thu cuối cùng cũng tỉnh ngủ, định đứng dậy mặc thêm áo, nhưng thế tử lại không tránh mà vẫn ngồi im, ánh mắt nhìn nàng đầy mờ ám. Nàng lập tức nhớ tới việc mình vẫn lo sợ mấy hôm nay, tim bắt đầu đập loạn, căng thẳng túm chặt áo, không biết nên làm thế nào. Nghĩ cả nửa ngày Thanh Thu mới lắp ba lắp bắp: “Muộn thế này rồi, thế tử còn chưa đi nghỉ ư?”.
Lời vừa nói ra, nàng bèn hối hận vô cùng, tình cảnh giữa hai người lúc này đã vô cùng ám muội rồi, câu nói này giống như mời Vệ Minh ở lại đây nghỉ, ngộ nhỡ hắn hiểu lầm thì làm thế nào?
Vệ Minh định thần lại, không trêu ghẹo nàng mà còn nghiêm túc hỏi: “Nàng ngủ say, còn nóimơ nữa”.
Nằm mơ? Đúng, hình như nàng mơ thấy trởvề con phố nơi nàng và thế tử cùng đi, còn nghĩ mãi đến một việc, thế tử đối xử với mình dịu dàng như thế, có phải đã động lòng thật không? Thật xấu hổ quá, sao nàng lại có suy nghĩ ấy cơ chứ! Nghĩ tới đây, hai má nàng đỏ bừng, gật đầu không dám đáp lời.
Vệ Minh thấy nàng ngượng ngùng lại tưởngrằng đó là vì nàng nằm mơ thấy người tặng đàn, “hừ” một tiếng rồi đứng dậy đi tới trước cửa sổ. Bên ngoài là mấy khóm chuối tây và hoa hiên, xa hơn nửa là tường bao, chỉ nghe tiếng gió xuyên rừng đánh lá. Trong bóng đêm không có bất kỳ động tĩnh nào khác, đứng một lúc hắn nói: “Sao nàng ngủ không đóng cửa sổ?”.
Nàng nhân cơ hội này, vội vàng mặc thêm áo ngoài, đi đến đóng cửa, đáp: “Rõ ràng nô tỳ đã đóng rồi”.
Vệ Minh hỏi ngay: “Nàng chắc chắn chứ?”.
Bị hắn hỏi thế, nàng lại không dám khẳngđịnh: “Việc này… chắc là đúng, trước khi ngủ hai tiểu nha đầu đã thu dọn mà, chi bằng gọi bọn họ vào hỏi xem sao”.
Xem ra nàng ngủ quá say không biết đã xảy ra chuyện gì. Nửa đêm gặp trộm và bị ném ám khí ngay giữa phố, có lẽ đúng là nhằm vào nàng, cho dù không phải, thì cũng liên quan tới nàng. Rốt cuộc là ai? Vì người, hay là vì cây đàn? Mặc dù mấy ngày nay bận, nhưng Vệ Minh cũng không quên cho người đi điều tra, cây Lục Ỷ đó là sính lễ của vị hôn phu nàng, Cao gia là phú thương ở Việt Đô, không thể có liên quan gì tới Thiên phủ Bắc Vu. Điều đáng nghi duy nhất là sau khi làm tang cho người con trai độc nhất xong, họ đã rời khỏi Việt Đô, không biết đi đâu, vì sao họ có cây Lục Ỷ đó cũng không thể điều tra ra.
Lần này hắn để Thanh Thu chuyển đến đây ở, một là muốn thăm dò xem nàng có chịu ở lại bên mình không, kết quả đương nhiên thật dễ thấy, nàng không đồng ý, hai là vì nghĩ Giám Thiên các nhiều người canh giữ sẽ an toàn hơn. Không ngờ kẻ đến lại to gan như vậy, đi thẳng vào phòng, nhưng không ra tay, nhất định có uẩn khúc gì trong đó.
Nghĩ đến đây Vệ Minh quay lại hỏi: “Nàng có biết hai nha đầu kia đã bị đánh thuốc mê không?”.
“Sao? Sao thế được?” Thanh Thu đi ra cửa nhìn, quả nhiên hai nha đầu đang ngủ say trên giường, gọi cũng không dậy. Nàng quay đầu lại kinh ngạc hỏi: “Thanh Thư nói sau chuyện lần trước đã tăng cường phòng vệ, sao lại xảy ra chuyện này?”.
“Kẻ đột nhập là cao thủ, người thường không phải là đối thủ của hắn.” Vệ Minh ngồi xuống bàn, day day ấn đường, dường như vô cùng mệt mỏi. Thanh Thu đi đến rót cho hắn chén trà, lại phát hiện trà đã lạnh, nàng vội vàng đổ đi, định ra ngoài đổi ấm trà nóng khác, nhưng lại do dự: “Có cần gọi người tới không?”.
“Không cần, xem ra hắn đã đi rồi.” Thấy nàng sợ, Vệ Minh bèn trêu nàng: “Thanh Thu, nàng có kẻ thù nào không?”’.
Thanh Thu suy nghĩ rồi lắc đầu: “Không có, nô tỳ chưa từng gây thù chuốc oán với ai. Cho dù có, cũng chỉ là những chuyện vụn vặt, đâu đến mức phải tìm cao thủ tới làm khó nô tỳ”.
Chuyện này là thật, nàng chỉ biết có mấy người ấy thôi, cuộc sống hơn hai mươi năm đều rất thanh bình, nghĩ đến việc nửa đêm có người lẻn vào phòng, bất giác toàn thân Thanh Thu ớn lạnh. Chẳng trách thế tử đi đến đâu cũng mang theo tùy tùng, tính mạng quan trọng hơn cả. Nhưng nàng chưa từng giết người, cùng lắm là vì làm đầu bếp mà gây thù chuốc oán với mấy con gà và các loại động vật. Oan nghiệt, lẽ nào như thế cũng tính ư?
Nàng nhất thời không chủ định đột nhiên nghĩ đến một chuyện: “Liệu có phải vì Lục Ỷ không? Nô tỳ không có thù oán với người khác. Trong tài sản của nô tỳ chỉ có cây đàn là đáng tiền, có thể hắn không đến vì thù mà là vì tiền?”.
Nàng càng nghĩ càng khẳng định nguyên nhân vì cây đàn, nhưng tai họa từ trên trời rơi xuống, mấy năm nay nàng không mang Lục Ỷ ra khoe với ai. Chỉ là gần đây ở trong phủ thế tử quá buồn chán, lại gặp được tiểu thư Huống Linh Ngọc, nên cả ngày trò chuyện vui vẻ, sơ ý quên mất, có lẽ đã khiến người khác ngứa mắt chăng.
Vệ Minh cười: “Ta lại cho rằng, hắn vì sắc, muốn trộm ngọc thâu hương mà đến”.
Thanh Thu ngượng đỏ mặt, khẽ đáp: “Nô tỳ có sắc gì đâu, thế tử quá lời”.
Vì đàn hay vì người, chỉ kẻ đó mới biết, trước mắt ở đây không an toàn. Chuyện tối nay đã khiến nàng sợ đến lạnh cả người, đột nhiên tính mạng bị đe dọa, lại không biết làm cách nào đế tránh.
“Thanh Thu, nếu nàng sợ thì chuyển đến ở cùng ta, được khôn