Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342063
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2063 lượt.
hẳng còn tâm trạng đâu tới gặp những người ở thiện phòng. Từ sáng sớm đến giờ, chỉ toàn gặp chuyện bực mình, nàng mới chỉ uống chút trà, chưa ăn gì cả, nên rất đói. Chẳng mấy khi ra khỏi phủ, sau khi rời phủ quận vương, nàng bèn thong thả đi dạo trên con phố lớn náo nhiệt nhất, chọn một quán mỳ trông có vẻ sạch sẽ vào ăn.
Trời thu trong lành dịu mát, những lá cỏ màu xanh trắng được các cửa hàng treo ngoài cửa bị gió thổi bay phất phơ. Mấy đứa trẻ cầm chong chóng chạy qua, từ xa xa vọng lại tiếng cười vui vẻ, còn cả âm thanh huyên náo của nơi làm ăn buôn bán… Thanh Thu cầm chặt khăn tay trong lòng căm hận: Sao nàng lại không gả được chồng chứ? Các nữ tử lớn nhỏ trên phố xem ra ai cũng sống tốt hơn nàng, làm gì có ai nhiều tuổi như vậy rồi mà còn cuốn tóc lên thế này. Thật ngượng muốn chết, còn bị người ta chỉ trỏ, nếu xuất giá sớm, giờ nàng đâu cần ở đây phiền muộn.
Một bát mỳ Dương Xuân chỉ có nước dùng suông được đặt trước mặt nàng, Thanh Thu đói phát run. Bát mỳ Dương Xuân không chút váng mỡ thôi cũng tạm chấp nhận, nàng rút đũa ra định ăn, đột nhiên phía sau có người lên tiếng: “Mỳ này mà nàng cũng ăn được?”.
May mà Thanh Thu giữ bình tĩnh, nếu không đã làm đổ bát mỳ, nàng nghệt mặt ra đứng dậy, quay người định hành lễ, bị Vệ Minh giữ, khẽ nói: “Đang ở bên ngoài, không cần hành lễ”.
“Thế…”
Hắn cười khẽ sửa lại: “Phải gọi là công tử”.
Bà chủ tiệm mỳ quên mất là mình đang thả mỳ vào nấu, đứng ngây ra nhìn màn này, lòng nghĩ, vị công tử kia không phải anh tuấn bình thường, không biết có quan hệ gì với cô nương kia.
“Công tử, sao người lại tới đây?” Nàng nhìnxung quanh, không có đám hộ vệ lạnh lùng kia theo sau, thế tử mặc áo vải màu trắng, thật giống như người đọc sách nho nhã. Xem ra tâm trạng thế tử rất tốt, nàng thắc mắc: “Sao không có người đi theo?”.
Vệ Minh mỉm cười đáp: “Để họ theo, ta làm gì cũng không thấy hứng thú, hôm nay chỉ có nàng và ta. Chẳng phải nàng muốn ăn cơm ư, đi theo ta, ta đưa nàng đến một nơi có nhiều đồ ăn ngon”.
Thấy trong tay Thanh Thu vẫn còn cầm đũa, hắn dịu dàng rút đôi đũa khỏi tay nàng đặt xuống bàn, tiện thể móc ra một ít bạc lẻ đặt lên đó coi như trả tiền. Bà chủ vui sướng luôn miệng cảm tạ, Thanh Thu đành phải đi theo, lẩm bẩm: “Một bát mỳ cùng lắm cũng chỉ năm đồng thôi…”.
Thế tử như vậy, cũng thật hiếm gặp. Thôi, thế tử có tiền, nếu nàng mở phường đậu phụ, hy vọng ngày nào cũng gặp được những khách nhân hào phóng như thế.
Vệ Minh thấy nàng đi theo, mắt nhìn phía trước, giống như tự nói với chính mình: “Nghe nói, nàng đến quận vương phủ?”.
Nàng lập tức nhớ tới những chuyện không vui ấy, buồn bã đáp: “Vâng, lâu rồi không gặp lão quản gia, nô tỳ tới thăm ông ấy”.
Hắn đến đây, là vì nàng sao? Nàng chỉ là một nữ tử bình thường không thể bình thường hơn,một trang nam tử xuất sắc như thế tử, mấy khi nàng được gặp. Có lẽ trong lòng nàng sớm đã bị sự đùa cợt của thế tử làm cho rung động, mỗi lần gặp hắn, nàng phải mất rất lâu mới khôi phục lại được nhịp tim. Hôm nay Vệ Minh đột ngột xuất hiện, càng khiến nàng bất an.
Rốt cuộc nàng vẫn kìm được thắc mắc trong lòng, đành cúi đầu bước đi. Sáng sớm đã bị đám a hoàn tới làm loạn, lòng nàng phiền muộn, đương nhiên không muốn bị người ta coi như đồ vật, bị nạp làm thiếp, hình như còn thấp kém hơn. Nàng hận mình không ra gì, nên dùng một nửa dũng khí đối đáp với Khổng Lương Niên trước đó để thẳng thắn từ chối hắn, nhưng vị thế tử này, e rằng nàng càng kháng cự, càng kích thích hắn.
Nàng thận trọng hỏi: “Công tử, chúng ta đi đâu đây?”.
“Ta đưa nàng đến một nơi yên tĩnh, ăn chút gì trước đã.” Trong thành Việt Đô càng ngày càng náo nhiệt, phồn hoa hơn sáu năm trước nhiều, hắn muốn đi dạo một vòng.
Thanh Thu chẳng còn muốn ăn nữa, bất lực nói: “Thế này về lễ không hợp, nô tỳ sao… xứng đi cùng công tử”.
Vệ Minh dừng bước, niềm vui ngập lòng đột ngột bay mất, chầm chậm quay người lại hỏi: “Nàng không muốn ở bên ta đến thế sao?”.
Vừa rồi Vệ Minh không đáng sợ như vậy, Thanh Thu đột nhiên cảm thấy hắn đáng sợ chẳng kém gì đám hộ vệ kia. Nàng muốn cúi đầu xuống thấp tới mức không thấp hơn được nữa, tốt nhất là cả người chui xuống đất. Nhưng hắn không tha, ngay giữa phố nâng cằm nàng lên, khiến Thanh Thu nổi cáu. Thanh danh, thanh danh của nàng.
“Ta giữ nàng lại Giám Thiên các, là vì nghĩ chỗ ở cũ của nàng không an toàn. Yên tâm, ta không ép nàng, sẽ có ngày tự nàng nghĩ thông suốt thôi.” Trong giọng nói của Vệ Minh mang chút lạnh lùng, giống như vì sự không biết điều của nàng đã làm hắn giận.
Nàng lại nghĩ khác, cái gì mà không ép, bị người ta nói tới mức này rồi, giờ còn nói không ép.
Hai người kẻ nào cũng mang nỗi tức giận trong lòng, chẳng ai để ý tới một đôi mắt u ám bên đường đang chớp liên tục khi chứng kiến cảnh ấy.
Vệ Minh cuối cùng cũng tha cho nàng, lại bước tiếp, còn tiện tay cầm tay nàng, đồng thời mở miệng ngăn cản Thanh Thu vùng ra: “Nàng muốn nhiều người nhìn thấy, thì cứ kêu đi”.
Nàng cắn môi im lặng, tay hắn rất ấm, lòng bàn tay có vết chai, chắc do thường x