Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342064
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2064 lượt.
uyên luyện võ mà ra, Thanh Thu bị Vệ Minh kéo lên đi song song, khiến mọi người đều phải ngoảnh lại nhìn. Nàng vội kéo hắn vào một con hẻm vắng vẻ ít người qua lại, hạ giọng nói nhanh: “Thế tử, người thân phận tôn quý, a hoàn trong phủ ai nấy cũng như hoa như ngọc. Hơn nữa quận vương phi cũng có ý tác thành cho người với tiểu thư Huống Linh Ngọc. Nô tỳ tuổi đã nhiều lại chẳng có gì đặc biệt, tính tình lười nhác, có thể nói chẳng tốt đẹp gì cả, người hãy cho nô tỳ rời phủ, được không?”.
Không phải nàng không hiểu, mà việc này không thể kéo dài thêm nữa, lằng nhằng sẽ khiến quận vương phi ra tay can thiệp, lúc ấy còn phiền phức hơn.
Nhưng ngay sau đó bàn tay nàng bị bóp chặt tới đau nhói, Thanh Thu không nhịn được khẽ rên lên, nước mắt trào ra, nghe tiếng thế tử lạnh lùng hỏi: “Ngươi thật sự nghĩ như thế?”.
Cố ngăn nước mắt, nàng gật đầu. Không sai, nàng quả thực nghĩ như thế, hay là đem những lời đã nói với Khổng Lương Niên ra nói với hắn rằng: Nếu không được tổ chức hôn sựđàng hoàng, không sống với nhau tới đầu bạc răng long, thì nàng không thèm? Rõ ràng là chuyện cười, có thể kiếp sau nàng được đầu thai làm một người may mắn hơn, nói không chừng thế tử sẽ mang kiệu tám người khiêng tới đón nàng, còn kiếp này thì đừng mộng tưởng.
“Là vì Khổng Lương Niên sao? Đừng tưởng ta không biết, trước đó nàng đã gặp hắn.”
Nói mãi, nói mãi, Vệ Minh bất giác mất tự chủ nghiêng người về phía trước, chính hắn cũng không hiểu tại sao mỗi lần đối mặt với Thanh Thu, đều như hắn ép buộc. Bản thân thấy nàng nước mắt ròng ròng, Vệ Minh lại có chút không nỡ, thả lỏng lực ở tay, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo Thanh Thu, tay kia đưa lên quệt nước mắt cho nàng.
Thanh Thu muốn thoát khỏi vòng tay của hắn nhưng vô ích, mặt nghệt ra nhìn xem Vệ Minh định làm gì. Lúc này hắn đang thương xót lau nước mắt cho nàng, vừa rồi sao không nhẹ tay hơn? Chẳng qua do đau quá nên nàng mới khóc, chỉ có một giọt, gió thổi sẽ khô, có cần lau không?
Gần rồi, lại gần rồi, nàng nên gạt phắt bàn tay đó ra hay để mặc hắn chạm vào mặt mình?
Chính vào lúc đó, bụng nàng kêu òng ọc khiến động tác vô cùng dịu dàng tình cảm của Vệ Minh khựng lại. Ngay sau đó âm thanh ấy lại vang lên, Thanh Thu ngượng ngùng khẽ dùng sức thoát khỏi hắn. Vệ Minh phải cố gắng lắm mới không phá lên cười: “Xem ra nàng đói lắm rồi, đi ăn cơm trước đã”.
“Được…”
Đột nhiên từ phía sau Vệ Minh, lao tới một mũi ám khí, hắn đã nhận ra sự khác thường ngay trước đấy, liền kéo Thanh Thu quay người. Ám khí đó cắm phập vào một thân cây khiến nó gãy đôi, có thể thấy người này cố ý ra tay ám sát. Hắn nhìn về nơi ám khí bay ra, chỉ thấy đầu hẻm có một bóng người, trong chớp mắt đã biếnmất. Vệ Minh hiện tại không đem theo ai, lại lo Thanh Thu hoảng sợ, nên không đuổi theo, không biết là kẻ nào ra tay tàn nhẫn như vậy.
Thanh Thu vốn không biết xảy ra chuyện gì,khó khăn lắm mới thoát được sự bức bách của thế tử. Nàng thở phào nhẹ nhõm, ngay giây sau lại bị Vệ Minh kéo sát vào người, còn nghe thấytiếng động, nơi hai người vừa đứng vô duyên vô cớ có một thân cây gẫy làm đôi. Thanh Thu kinh ngạc hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế?”.
Vệ Minh nhìn cái cây đó một lát rồi nói: “Về thôi”.
Nghỉ Đêm
Từ sau khi về phủ, ba ngày liền Thanh Thu không gặp thế tử, nghe nói đoàn sứ giả Bắc Vu xảy ra chuyện, thế tử bị hoàng thượng gọi vào cung trách mắng một trận. Hằng ngày hắn về phủ rất muộn, cũng chẳng cần nàng phải lên thực đơn, càng không có thời gian quan tâm tới nàng. Cuộc sống của Thanh Thu bỗng rơi vào im lặng.
Đương nhiên cũng không quá yên ả, nàng đi đến đâu cũng có những ánh mắt kỳ dị nhìn về phía mình. Đám a hoàn vốn đang rất đố kỵ với nàng kia cứ nghĩ rằng nàng đã một bước lên trời. Ai ngờ thế tử mang nàng về bên mình nhưng chẳng có động tĩnh gì, kẻ nào cũng chăm chăm nhìn nàng cười nhạo, chỉ mong Thanh Thu không có kết cục tốt. Nàng vốn sống rất thoải mái nhàn nhã, sau khi chuyển đến Giám Thiên các, hằng ngày đều có người hầu hạ. Bây giờ địa vị của Thanh Thu trong phủ rất khó xử, nàng không biết thế tử có ý gì. Mỗi chiều khi hoàng hôn xuống, nàng đều thấp thỏm bất an, chỉ sợ sau khi thế tử hồi phủ phải đối mặt với hắn. Không phải sợ hắn ép bức nàng làm gì, chỉ là nhìn hắn thôi, tim nàng cũng loạn nhịp rồi.
Thanh Thu không sợ bị người ta lạnh nhạt, do dự vài ngày, rốt cuộc nàng không dám đến đình Yên Ba nữa. Lúc này tiểu thư Huống Linh Ngọc có lẽ cũng đã biết việc thế tử có ý với nàng, nàng ta sẽ không còn coi nàng là bạn. Bản thân Thanh Thu cũng không dám đến đó để nhìn thấy ánh mắt trách cứ của Linh Ngọc tiểu thư và Tiểu Liên, nàng đành ngồi lì trong phòng than vắn thở dài, đợi tin tức của lão quản gia.
Việc phòng nàng có trộm vào tối hôm tổ chức yến tiệc, đến nay vẫn chưa tìm ra manh mối gì. Quản gia Thanh Thư tăng cường bảo vệ nghiêm ngặt hơn đối với phủ thế tử, Hồng Ngọc lại chẳng sợ gì, gọi thêm hai tiểu a hoàn nữa chuyển đến ở cùng mình, gặp nàng cũng chỉ bình thản gật đầu chào. Thanh T