Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342044
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2044 lượt.
y không thành cũng phải nói một câu chứ.
Nghĩ tới đây, Thanh Thu càng thất vọng, lạithêm trời mưa, khiến không khí trong phòng bức bối không tả được.
Gọi tiểu nha đầu đến hỏi mới biết đã gần trưa rồi, quả nhiên nàng vô cùng lười nhác. Thấy bộ dạng buồn bã của Thanh Thu, tiểu nha đầu tưởng nàng buồn vì hôm qua thế tử không đến nên mới vậy, bèn nói với nàng rằng sáng sớm thế tử đã ra ngoài, còn hắt xì mấy lần, chắc là bị nhiễm lạnh vân vân.
“Tuyết Chỉ quá khen rồi, cây đàn này đã theo Linh Ngọc từ lâu, chỉ là đồ bình thường, không đáng được gọi là tốt.” Huống Linh Ngọc nghĩ đến cây đàn của Thanh Thu, có chút xấu hổ, đến cây đàn nàng ta dùng cũng không bì được với Lạc Ỷ của Thanh Thu, đừng nói gì đến việc so với cây đàn của Tuyết Chỉ.
“Thế theo nàng thì phải thế nào mới được coi là tốt?”
“Cổ thì có danh cầm Minh Ngọc, Đại Nhã…rất nhiều không kể hết được, nhưng Linh Ngọc chưa từng thấy bao giờ. Có điều, Linh Ngọc đã được thấy Lục Ỷ, âm sắc trầm lắng, tiếng ngân du dương, thật không hổ danh thiên cổ.”
Tuyết Chỉ tuổi đã hơn hai mươi nhưng do chăm sóc tốt, nên vẻ mặt kiều diễm chỉ như mới mười bảy, chỉ khẽ cười mỉm cũng khiến người ta rung động. “Một người học đàn như nàng, e rằng sẽ không bỏ lỡ cơ hội được một cây đàn như thế nhỉ?”
“Cây đàn đã có chủ rồi.” Nghĩ đến kỹ thuật chơi đàn của Thanh Thu, Linh Ngọc nhất thời nói thêm, “Tỷ ấy chơi đàn cũng rất hay, Linh Ngọc học đàn mấy năm liền, vốn tưởng cũng có chút thành tích, không ngờ đất trời rộng lớn, ngoài núi vẫn có núi cao hơn”.
“Nàng muốn nói tới Thanh Thu?”
Huống Linh Ngọc có chút bất ngờ: “Tuyết Chỉ quen tỷ ấy?”.
“Ta và nàng ấy… là đồng môn, đương nhiên biết nhau.” Câu này nói rất rõ ràng, dường như mang vẻ xúc động vô cùng, trước kia nàng ta từng khao khát được dùng Lục Ỷ, nhưng chưa bao giờ có được.
“Thì ra là thế, chẳng trách tỷ ấy đàn hay như vậy.” Huống Linh Ngọc chưa từng nghĩ xa, nàng ta chỉ cảm thấy việc này cực kỳ trùng hợp, nghĩ một lúc lại ngại ngùng thêm một câu: “Đương nhiên kỹ thuật gảy đàn của Tuyết Chỉ đại gia là tuyệt nhất”.
“Sau khi quay về ta cũng thường gặp gỡđồng môn cũ, mấy hôm rồi không gặp Thanh Thu, phiền Linh Ngọc mời nàng ấy tới, để ta gặp một lúc được không?”
Huống Linh Ngọc nhận lời ngay, liền sai Tiểu Liên đi mời. Cả ngày nàng ta chỉ ở đây không ra khỏi cửa, đương nhiên không biết hai người họ sớm đã gặp nhau trong quận vương phủ.
Khi Tiểu Liên cầm ô đến Giám Thiên các, Thanh Thu vẫn đang ngồi đờ đẫn. Nghe nói Linh Ngọc tiểu thư lại cho gọi, nàng khẽ sững người, tưởng hôm qua đã gặp rồi thì thôi, lẽ nào Linh Ngọc tiểu thư định ngày nào cũng phải gặp nàng? Ngay lập tức tâm trạng của Thanh Thu càng thêm bồn chồn: “Tiểu Liên, tiểu thư nhà muội có việc gì sao?”.
Hôm qua nhận chuyển lời cho người ta, hôm nay lại là lý do gì đây?
“Thanh Thu tỷ tỷ, mau đi thôi, hôm naytrong phủ có khách quý tới thăm, đang đợi tỷ ở Thưởng Thu Uyển.”
Thưởng Thu Uyển bình thường đến con chim cũng chẳng buồn bay vào, từ bao giờ đã có khách quý đến thăm? Nàng đột nhiên rùng mình, ôm cánh tay nói: “Vương phi đến ư?”.
Nhất định là thế, quận vương phi thấy Linh Ngọc tiểu thư không làm gì được nàng, nên đã đích thân tới đây!
“Sao thế được, là Tuyết Chỉ đại gia, là người chơi đàn ấy!”
Tin này còn kinh khủng hơn tin quận vương phi tới, Thanh Thu trợn mắt, nhưng lại không thể không đi, đành theo Tiểu Liên tới Thưởng Thu Uyển. Hai tùy tùng bên ngoài đã thay bằng hai người khác, vẫn đi theo nàng như mọi ngày.
Dọc đường đi, Thanh Thu cố gắng lề mề kéo dài thời gian, chầm chậm bước trên hành lang tránh mưa. Nàng vừa đi vừa nghĩ, tại sao lại gọi là Thưởng Thu Uyển nhỉ, cảnh thu thật thê lương, có quá nhiều những chuyện không thể tránh được, nên gọi là Thưởng Xuân hayThưởng Hạ mới phải.
Thanh Thu lại suy nghĩ mông lung, không biết Tuyết Chỉ muốn làm gì, nàng ta vẫn chưa chịu từ bỏ ý định tiếp cận nàng, thật phiền phức. Nghĩ đến Tuyết Chỉ lại nhớ tới chủ nhân Thiên phủ, tim nàng khẽ run lên, cảm thấy người này có chút quen quen, có chút cổ quái. Thanh Thu lập tức phải lắc đầu an ủi mình, những chuyện liên quan tới Tuyết Chỉ đều rất cổ quái.
Đi chậm tới đâu thì cũng đến, thân phận củanàng không tôn quý bằng hai người kia nên phải hành lễ với họ. Thanh Thu còn chưa kịp quỳ xuống, Tuyết Chỉ đã kéo nàng giữ lại, thân mật nói: “Thanh Thu tỷ tỷ, hà tất phải khách sáo như thế, tỷ muội chúng ta bao năm không gặp, hôm nay miễn hết mấy thứ lễ nghi này đi”.
Thanh Thu im lặng đứng sang một bên, quả nhiên Tuyết Chỉ đến đây là vì nàng, tỏ ra thân mật một cách không bình thường như thế, xem ra phiền phức không nhỏ rồi. Nhưng nàng lại không thể nói bất cứ điều gì trước mặt Linh Ngọc tiểu thư, nên chỉ điềm đạm nói vài câu. Tuyết Chỉ nói vài câu quanh quẩn rồi bàn đến đàn, hỏi: “Tỷ tỷ, cây Lục Ỷ đâu rồi, lâu ngày không thấy, có thể cho muội mượn nó gảy vài khúc không?”.
Nhắc đến Lục Ỷ, lòng Thanh Thu không tránh khỏi thất kinh, chưa bao giờ nàng nghi ngờ cho Tuyết Chỉ. Nếu như ai đó biết tung tích của Lục Ỷ, lại m