The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342039

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2039 lượt.

trạng của mình vậy.
Thanh Thu bước vào đình thu ô lại, đợi người đang đứng quay lưng về phía họ quay lại. Khổng Lương Niên mở miệng nói, “Ninh tông chủ, Thanh Thu đến rồi”.
Ninh tông chủ? Thanh Thu lập tức nhớ tới khuôn mặt trắng bệch kia, quả nhiên người đó run rẩy quay người lại, sắc mặt trắng bệch, trông có vẻ vừa gấp gáp lại vừa ngập ngừng, như có gì muốn nói nhưng không dám nói. Đột nhiên nhớ tới suy đoán của mình, nàng buột miệng hỏi: “Rốt cuộc ngài là ai?”.
Trên khuôn mặt gầy tới tái xanh của Ninh Tư Bình nở nụ cười khổ, Thanh Thu của y, cuối cùng cũng đã nhìn ra thứ được y che giấu dưới khuôn mặt đã biến đổi của mình, thực không hổ là Thanh Thu của y. Ninh Tư Bình im lặng bất động, chăm chú nhìn nữ tử phía trước. Đôi mắt trong veo đó đầy ắp xúc động, như muốn hút hết gió mưa ngoài trời cùng cả Thanh Thu vào trong đó. Ngay sau đấy, y bắt đầu thở dốc, kèm theo những tiếng ho nặng nề. Khổng Lương Niên vội đi lướt qua Thanh Thu đến đỡ y ngồi xuống chiếc ghế đá giữa đình, ngẩng đầu nhìn Thanh Thu vẫn đang nghi hoặc đứng đó: “Thanh Thu, nàng không nhận ra ai đây ư?”.
Thanh Thu là nữ nhi, mà nữ nhi trong thiên hạ này có ai không muốn một phu quân thương yêu mình, sống hòa hợp, ái ân cả đời. Trước khi tới tuổi cập kê nàng thật sự đã cho rằng, đến ngày nàng khoác lên người chiếc áo cưới đỏ gả cho nam tử vẫn luôn yêu thương nàng, dành cho nàng nụ cười ấm áp, thì hạnh phúc càng đến gần hơn, sau đó cả đời cứ thế sống với nhau thuận hòa nốt quãng đời còn lại.
Nhưng Thanh Thu chẳng có cái phúc ấy, vịhôn phu của nàng đột nhiên quyết định ra biên ải tham chiến bảo vệ đất nước, đồng thời còn nói với nàng rằng: Đừng đợi y.
Một nữ tử yếu đuối như nàng, hiển nhiên chẳng đủ sức phản đối, có khóc cũng đành nuốt nước mắt vào trong, cố gắng để quên người ta đi. Thời gian đầu nàng còn nghĩ, khi y quay lại sẽ giải quyết hôn ước thế nào? Nhưng khi tin y tử trận ngoài sa trường truyền về, khiến nàng không khỏi suy đoán, phải chăng y đã sớm dự đoán về cái chết của mình? Việc này kể cũng khó, nhưng người thì chết rồi, thi thể xương cốt không được đưa về cố quốc. Nàng muốn hỏi cũng chẳng có nơi nào để hỏi, chuyện này mãi mãi không thể tìm ra đáp án.
Thấy nàng ngẩn ngơ chỉ nhìn mà không nói gì, Khổng Lương Niên thở dài: “Đừng nói nàng không tin, thời gian đầu ta cũng không nhận ra, y chính là Hoằng Bình, Cao Hoằng Bình đấy!”.
Phản ứng của Thanh Thu lại là quay đầu nhìn hai người tùy tùng đang đứng chờ nàng bên cạnh xe ngựa, dường như ba từ Cao Hoằng Bình đối với nàng mà nói, chẳng có bất kỳ ý nghĩa gì. Mưa vẫn rơi, hai gã tùy tùng trung thành đang cầm ô đứng ngoài xe, nhìn thấy cảnh ấy, lòng nàng bỗng thấy yên tâm hơn.
Nhưng trong lòng rốt cuộc không thể bình lặng được, Cao Hoằng Bình, cái tên này có lẽ lâu rồi không có ai nhắc tới. Nàng cũng đã quên từ lâu, chỉ thỉnh thoảng thầm oán trách gọi y là tiểu tử họ Cao. Một người đã chết năm, sáu năm nay sao có thể trở thành chủ nhân của Thiên phủ Bắc Vu? Bất luận thế nào nàng cũng không tin. Huống hồ khuôn mặt này, mặc dù nhìn có chút tương đồng, nhưng cũng không thể là y được. Trước đây nàng cũng từng có suy nghĩ ấy, nhưng chỉ nghĩ mình thật hoang đường, giờ Khổng Lương Niên nói ra, nàng vô thức lặp lại: “Hoằng Bình, Cao Hoằng Bình…”.
Ninh Tư Bình không kìm được khi nghe những lời đầy đau đớn chua xót ấy, khàn giọng đáp: “Là ta, Thu Thu, ta về rồi”.
Có lẽ đúng là y thật, chẳng còn ai gọi nàng như thế nữa, y chỉ hơn nàng có ba tuổi, từ thuở thiếu thời đính hôn với nàng, bắt đầu từ khi ấy, Hoằng Bình tự ý gọi nàng là “Thu Thu”. Nhà họ Cao giàu sang, nhưng chỉ có một người con trai độc nhất, ngoại hình xuất chúng, nên được cha mẹ yêu thương vô cùng. Cũng may y có chí khí, thơ văn học vấn cái gì cũng biết, người bằng hữu tốt nhất chính là tiểu nương tử mới quyết định đính hôn. Những năm ấy hai người còn nhỏ tuổi, Thanh Thu đi học đàn, y ngày ngày chờ nàng trên đường để đưa nàng về, thỉnh thoảng còn đưa nàng đi ăn, chỉ nói vài câu cũng thấy vui.
“Bình ca ca, hôm nay huynh không mang Cửu liên hoàn[2'> cho muội à?”
[2'> Cửu liên hoàn là một trò chơi dân gian Trung Quốc, đồ chơi gồm chín vòng tròn làm bằng kim loại gắn trên một thanh ngang hoặc một giá thẳng đứng. Khi chơi, người chơi phải thao tác nhiều lần theo một trình tự nhất định nào đó để tách rời chín vòng tròn đó ra hoặc nhậpchúng lại thành một.
“Bình ca ca, sư phụ khen muội đàn hay nhất.”
“Bình ca ca…”
Thanh Thu hồi còn nhỏ xinh đẹp lạ thường, nói chuyện vô cùng ngọt ngào, hễ mở miệng là gọi “Bình ca ca, Bình ca ca” khiến y vô cùng dể chịu, cảm giác có nghe cả đời cũng không đủ. Chỉ là sau này có thêm một tiểu nha đầu nữa học theo nàng gọi y là “Bình ca ca”, đó chính là Tuyết Chỉ.
“Ngài, không phải là chủ nhân Thiên phủ ư?” Buổi tối hôm ấy, ở trước Giám Thiên các trong phủ thế tử, rõ ràng nàng nghe thế tử nói thế mà.
“Cao Hoằng Bình là ta, Ninh Tư Bình cũng là ta.” Ninh Tư Bình cố gắng thở lại bình thường, ngồi thẳng người dậy nói. Từ sau khi làm tông chủ của một phủ, không ai gọi