Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342043

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2043 lượt.

uốn có nó thì người đấy chính là Tuyết Chỉ. Có phải là nàng ta không? Nàng mỉm cười đáp: “Thật trùng hợp, mấy hôm trước trong phủ có trộm, mặc dù không bị lấy mất, nhưng cũng bị thế tử thu mất, hiện tại ta không được cầm”.
Khi nói đến từ “trộm”, nàng cố ý nhấn mạnh ngữ khí, nhìn Tuyết Chỉ như muốn phát hiện ra điều gì, nhưng Tuyết Chỉ chỉ nhìn nàng với vẻ hồ nghi: “Thế tử?”.
“Đúng thế, cây đàn đó để ở chỗ ta lại thành tai họa, ta đang định bàn bạc với thế tử, bán cho người, không chừng lại được sống yên ổn.”
“Có lẽ biểu ca cũng muốn tốt cho tỷ.” Huống Linh Ngọc nói tới đây giọng có chút buồn bã, Tiểu Liên vội đưa khăn cho tiểu thư. Linh Ngọc không biết che giấu tâm tư, mặc dù xấu hổ không chịu nói ra, nhưng bị Tuyết Chỉ phát hiện rất dễ dàng. Trong lòng Tuyết Chỉ lờ mờ hiểu ra giữa Thanh Thu và thế tử nhất định là có chuyện gì đó mà mình không biết. Trước kia Tuyết Chỉ chưa từng được nghe thấy tin này bao giờ, điều đó cho thấy nàng ta đã không điều tra kỹ.
Lục Ỷ là mục đích chính của buổi viếng thăm phủ thế tử ngày hôm nay của nàng ta. Buổi tối tới dự tiệc, đúng là Tuyết Chỉ đã sai người lẻn vào phủ thế tử, tới phòng của Thanh Thu và Hồng Ngọc trộm đàn, nhưng không lấy được. Nàng ta sốt sắng muốn có được cây đàn, thực ra trong lòng cũng không hiểu mình lấy nó để làm gì. Hoặc có lẽ do Tuyết Chỉ đã nghĩ đầy tuyệt vọng rằng, đàn ở đâu thì trái tim người kia sẽ ở đó. Điều này sao có thể chứ, trái tim con người đâu rung động vì đồ vật, thứ khiến người ta thật sự rung động chính là chủ nhân của cây đàn kia.
Về Việt Đô được ba, bốn tháng nay, nhưngTuyết Chỉ vẫn luôn thấp thỏm không yên. Saulần vô tình gặp lại Thanh Thu, không hiểu vì sao, hai lần Tuyết Chỉ mời Thanh Thu tới ở cùng mình, đều bị đối phương từ chối. Là vì bản thân biết rằng sau khi người đó trở về nhất định sẽ đi tìm Thanh Thu, vì vậy nàng ta mới muốn sớm kéo Thanh Thu đi. Nàng ta không thể bình tĩnh khi đối mặt với Thanh Thu, mỗi một giây một khắc đối với nàng ta đều là sự giày vò. Có lẽ vì trong lòng Tuyết Chỉ còn có một suy nghĩ điên cuồng hơn, tiếp cận nàng để tìm cơ hộikhiến nàng biến mất khỏi thế giới này, không chút tăm tích… Nếu trên thế giới này không có Thanh Thu, thì tốt biết bao.
Suy nghĩ ấy, nàng ta đã giấu kín trong lòngsuốt mười năm nay.
“Tuyết Chỉ, Tuyết Chỉ đại gia?” Huống Linh Ngọc sớm đã bình tĩnh trở lại, muốn mời Tuyết Chỉ đàn một khúc. Tốt nhất là sau khi đàn, Tuyết Chỉ có thể chỉ cho nàng ta một chút, nhưng trên mặt Tuyết Chỉ đột nhiên lạnh như băng, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bệ đỡ đàn, không nói không rằng.
Sắc mặt Tuyết Chỉ không tốt lắm, khẽ nói: “Đột nhiên ta thấy không khỏe, có thể cáo từ trước không?”.
“Hay là để ta mời đại phu tới?”
“Không cần, bệnh cũ thôi, ta về ngủ một lát sẽ khỏe lại, chỉ là khiến nàng mất hứng, hôm khác nhất định sẽ tới phủ tạ lỗi.”
“Là Linh Ngọc sai, không nên mở cửa sổ, là muội phải tới gặp Tuyết Chỉ để tạ lỗi mới đúng.”
“Đừng nhường qua nhường lại nữa, mấy hôm nữa ta lại tới.” Nàng ta nhìn Thanh Thu vẫn đứng im bên cạnh nãy giờ, nói tiếp, “Có thể nhờ Thanh Thu tiễn một đoạn không?”.
Huống Linh Ngọc lập tức quay sang nhìn như muốn hỏi ý Thanh Thu, nàng khẽ gật đầu, rồi đi theo Tuyết Chỉ.
Tiểu Liên nhìn hai người bọn họ một trước một sau rời đi, nói khẽ, “Tiểu thư, nhìn hai người họ không giống tỷ muội thân thiết. Tuyết Chỉ đại gia tâm tư lúc nóng lúc lạnh, Thanh Thu tỷ tỷ hình như cũng chẳng vui lắm”.
Huống Linh Ngọc không nghĩ nhiều như thế, nàng ta chỉ lẩm bẩm: “À, được theo học Ngũ Liễu tiên sinh, họ đều thật đáng ghen tỵ, nhớ lại Tô Diệu ở Nguyệt Trung Thiên hôm đó, cũng là một người chơi đàn rất hay. Chỉ hận ta sinh muộn mấy năm, nếu không nhất định cũng sẽ bái Ngũ Liễu tiên sinh làm sư phụ”.
Trời mưa nặng hạt hơn, cho dù đi trên đường được lát đá xanh cũng không tránh khỏi ướt vạt váy, Thanh Thu khẽ kéo váy lên, lẳng lặng đi theo Tuyết Chỉ. Phía sau họ là hộ vệ của Tuyết Chỉ và hai người do Vệ Minh điều tới. Tuyết Chỉ ra khỏi cửa sắc mặt đã trở lại bình thường nhưng vẫn không nói gì, nàng ta đang nghĩ tới chút manh mối mà mình vừa nhận ra. Nếu Thanh Thu và thế tử có gì đó, thì chưa chắc đã phải chuyện xấu.
Thanh Thu tiễn nàng ta tới tận cửa phủ, qua làn mưa nhìn thấy xe ngựa tới đón Tuyết Chỉ. Xe ngựa của đoàn sứ giả đến từ Bắc Vu, trông thật khí thế và xa hoa, giờ nàng ta cũng có thể coi là nổi tiếng rồi. Nếu thật sự đúng là tỷ muội thân thiết với nàng ta thì hay, nhưng việc tốt thế này lại không đến lượt nàng. Từ đầu tới cuối, hai người không ai nói câu nào, Thanh Thu đợi nàng ta lên xe, rồi quay vào không hề biết có một chiếc xe xuyên qua màn mưa gấp gáp dừng lại trước cửa, người ngồi trên xe gọi: “Thanh Thu cô nương, xin đợi một lát”.
Mưa đột nhiên ào ào trút xuống, Thanh Thu đứng trên bậc tam cấp, quay đầu nhìn Khổng Lương Niên cầm ô nhảy xuống chạy về phía mình. Gió thốc tới suýt nữa thì lật úp cả chiếc ô của y, chỉ một đoạn đường ngắn ngủi, nhưng cả người Khổng Lương Niên đã bị mưa hắt ướt một nửa, trông nhếch nhác vô cù