Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342042

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2042 lượt.

ng. Y chẳng màng vạt áo nước nhỏ tong tỏng, vừa đứng vững đã nói: “Thanh Thu, ta có việc tìm nàng”.
Khổng hàn lâm tìm nàng chỉ có một việc, Thanh Thu chẳng cần nghĩ cũng biết. Nhìn bộ dạng đó của y, người không biết lại tưởng đúng là y có việc gấp không thể không gặp nàng. Hôm qua đã nhờ Huống Linh Ngọc từ chối Tống Củng, hôm nay y lại tìm tới vì việc gì? Nhưng thấy Khổng Lương Niên nhếch nhác nàng lại không nỡ, đành dịu giọng nói: “Trời mưa to thế này, có việc gì mà ngài nhất định phải đến đây vào hôm nay, để mai cũng không muộn”.
Y vội vã đáp: “Nàng nghe ta nói, trước kia ởphủ thừa tướng ta đã nói rằng ta cầu thân nàng vì bên trong có nguyên do, hôm nay nếu Thanh Thu muốn, Khổng mỗ sẽ nói cho nàng nghe”.
Thanh Thu đứng dịch vào trong, cũng mời y vào: “Được, ngài nói đi”.
“Ở đây ư?” Khổng Lương Niên nhìn hai tùytùng theo sát nàng, lại còn là hộ vệ của phủ thế tử, y có chút ngắc ngứ, ậm ừ đáp: “Nếu phải nói rõ, thì nàng nhất định phải theo ta tới một nơi. Đến rồi nàng sẽ tự hiểu”.
“Phải đi đâu?” Nàng có chút bất lực, vừa mới tiễn một người khó đối phó về, sao lại xuất hiện kẻ hồ đồ này ở đây.
Khổng Lương Niên vội vàng nói, “Khổng mỗ tự thấy phẩm hạnh của mình đứng đắn lương thiện, lẽ nào nàng sợ ta hại nàng?”’.
Nhân phẩm của y đương nhiên đảm bảo, trời mưa to thế này tìm tới tận đây, lẽ nào thật sự có việc gấp? Thanh Thu nghĩ đến mấy năm nay, ngoài phu thê lão quản gia, cũng chỉ có người này thường xuyên nhớ tới nàng, luôn muốn giúp nàng. Thanh Thu đành lắc đầu thở dài, thôi thôi, theo y đi một lần xem thế nào. Nàng nghiêng đầu hỏi: “Ta phải ra ngoài một chuyến, hai vị đại ca cũng đi theo ư?”.
Hai gã tùy tùng đó khom người đáp: “Thanh Thu cô nương đi đâu, chúng tôi theo tới đấy”.
Thế cũng tốt, nàng chính là có ý đó.
Xe ngựa không lớn, không thể ngồi cùng lúcnhiều người, nhưng cũng không thể để hai người đó phải dầm mưa. Cũng may hộ vệ nhanh trí, tìm thêm một chiếc xe ngựa của phủ thế tử, ba người Thanh Thu bèn lên xe theo sau Khổng Lương Niên đội mưa đội gió đi ra ngoại thành phía nam.
Mưa to gió lớn, mã phu bị mưa quất vào mặt che mất tầm nhìn không dám đi nhanh, giơ roi cho ngựa chầm chậm tiến về cửa thành phía nam Việt Đô. Từ xa đã nhìn thấy dòng Đông Giang đang cuồn cuộn, qua làn mưa mờ ảo chỉ thấy bọt trắng xóa. Nơi đây chỉ có nước, Thanh Thu thầm hỏi, Khổng Lương Niên đưa nàng đến Đông Giang làm gì?
Có sông thì đương nhiên phải có Vọng Giang đình[1'>, Vọng Giang đình bên Đông Giang rất lớn, dường như phía trên là một tiểu lầu, Hằng ngày khi thời tiết đẹp, có rất nhiều văn nhân tụ họp ở đây uống rượu làm thơ thưởng cảnh sông nước. Lúc này mưa to gió lớn, trong đình chỉ có một người, đầu đội mũ màu đen, trên người cũng mặc một chiếc áo choàng tránh mưa màu đen. Người kia hoàn toàn chẳng màng việc gió thốc tới, người thẳng tắp đứng nhìn dòng nước mờ mịt thở dài, khiến bóng dáng đó toát ra cảm giác lạnh lẽo.
[1'> Vọng giang đình: Đình ngắm sông.
Xe ngựa của Khổng Lương Niên dừng cáchVọng Giang đình khoảng một, hai chục trượng, y đi đến mời Thanh Thu xuống xe, nói đã tới nơi. Nàng vén rèm lên quan sát xung quanh, hỏi với giọng không chắc chắn, “Đây chính là nơi ta đến sẽ hiểu ư?”.
Khổng Lương Niên quay lại nhìn nàng một cái, “Đương nhiên không phải, vào đình phía trước ta sẽ nói rõ hơn, được không?”’.
Ngồi trong xe nàng không nhìn rõ tình hình ở đình, cũng may lúc này mưa lại nhỏ bớt, chỉ thấy gió hơi lạnh. Nàng bèn giương ô xuống xe, đi về phía Vọng Giang đình, nghe tiếng của Khổng Lương Niên vọng từ phía sau: “Mời hai vị dừng bước, ở đây đợi một lát”.
Nàng đã nhận ra trong đình còn một người nữa, trời lạnh thế này, chẳng ai vô duyên vô cớ tới đây, có lẽ người đó đang đợi bọn họ. Khổng Lương Niên ngăn hai hộ vệ lại, chắc không muốn người khác gặp người trong đình, thần bí như vậy nàng rất tò mò.
Hai tùy tùng kia không màng tới lời của Khổng Lương Niên, một mực đợi chỉ thị của Thanh Thu. Thanh Thu nghĩ một lát rồi đáp, “Hai vị đại ca hãy đợi ở đây đi, ta vào một lát rồi sẽ quay ra, dù sao cũng cách không xa, vẫn có thể nhìn thấy ta”.
Mặc dù nói là nhìn thấy người, nhưng ở khoảng cách này, Thanh Thu chỉ thấy một người, hình như nam tử, là ai thì nàng không dám khẳng định. Chắc không phải là Tống Củng, nhưng khả năng là vị công tử đó thì không lớn lắm. Con người Khổng Lương Niên rất trọng tình, chắc không phải lại gọi một bằng hữu cũ đến nhờ khuyên nhủ nàng đấy chứ? Thật quá hao tâm tổn sức, sao y không hiểu, nàng thật sự không muốn người khác phải lo lắng vì mình!
Khi đi về phía đình, nàng khẽ hỏi Khổng Lương Niên, “Ngài muốn ta đến gặp ai, người ấy là ai?”.
Khổng Lương Niên trầm giọng đáp: “Nàng gặp sẽ biết, ta nói rồi, nàng sẽ không hối hận đâu”.
Nhìn bộ dạng của y, dường như người này rất quan trọng, Thanh Thu bất giác mỉm cười. Nếu một người đọc sách thánh hiền như Khổng hàn lâm cũng không cảm thấy việc nàng ra ngoài gặp nam tử là thất lễ, thì nàng có quyền tiêu khiển rồi. Trời mưa gió vô vị như thế này, coi như làm một việc để thay đổi tâm