Thái Hậu Mười Lăm Tuổi - Phần 2
Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342035
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2035 lượt.
ong lòng đã lâu, nung nấu sắp nát, nát trong tim Tuyết Chỉ rồi. Giờ y nhắc đến, vậy thì y đã không còn để tâm nữa, hay vẫn chưa từng từ bỏ?
Nhưng lời lên tới miệng nàng ta lại thành: “Nhìn họ thiếp cũng thấy mình trẻ ra mấy tuổi. Không khí phương Nam đúng là rất có lợi, thích hợp cho chàng dưỡng bệnh, không biết chúng ta còn ở lại đây bao lâu nữa?”.
Nàng ta cố ý né tránh không nhắc đến hai chữ Thanh Thu, sợ khơi gợi tình ý Ninh Tư Bình, thực ra tuổi xuân của đám nữ tử ấy, Tuyết Chỉ chẳng ngưỡng mộ chút nào. Mười năm tuổi xuân của nàng ta, tất cả đều hiến dâng cho y, đã dành để tương tư rồi.
Giờ thân phận của Tuyết Chỉ mới khiến người khác phải ngưỡng mộ, không phải nàng ta tự kiêu, nhưng ngay cả đến Thanh Thu, Thanh Thu mà y không bao giờ quên được, chẳng qua cũng chỉ là một đầu bếp mà thôi. Bây giờ nàng ta chỉ mong sớm trở về Bắc Vu, tất cả mọi người đều biết, y đến Nam Vu là để đón Tuyết Chỉ, quay trở về làm lễ thành thân.
Ninh Tư Bình không nhắc đến ngày về, mà lại nhìn cây quế khắp vườn, đột nhiên nói: “Khi hoa quế rụng hết, chính là sinh thần của Thanh Thu, chớp mắt đã đến rồi”.
Thì ra, hôn sự của họ không quan trọng bằng sinh thần của Thanh Thu.
Đêm Lạnh Sắc Xuân
Khi lão quản gia tới thăm Thanh Thu, nàng đã trông chờ mòn mỏi rồi, chính là mong ông mang đến cho nàng một tin tức tốt lành. Ai ngờ lão quản gia vừa mở miệng đã nói: “Thanh Thu à, sao cháu lại bị ốm, ta nghe nói thế tử rất sủng ái cháu mà”.
Ông già này, lẽ nào muốn nàng tức chết? Lẽ nào ông không biết chỉ có nàng mới là chỗ dựa của hai phu thê già họ? Tại sao nàng lại có trận ốm này, chẳng phải là vì trong lòng có tâm sự, sợ phải đi làm lẽ cho người ta, dẫn đến buồn rầu mà sinh bệnh ư? Thôi được, thực ra là vì nàng đứng dầm mưa trước cửa, sau đó lúc về lại ở cùng phòng với một người bệnh, cuối cùng bị phong hàn nên nàng mới ngã bệnh.
“Vệ thúc, cháu chỉ muốn biết ý của vương phi thế nào, rất giận phải không? Có phải muốn nhân lúc cháu bệnh mà lấy mạng của cháu, hoặc lập tức đuổi cháu ra khỏi phủ không? Vừa hay, cháu cũng muốn ăn canh bổ dưỡng của dì Lưu Hoa nấu rồi”.
“Dì Lưu Hoa của cháu ngày ngày chỉ thích ở nhà thêu y phục đại lễ cho cháu thôi, bận lắm, không có thời gian nấu canh bổ dưỡng đâu. Không biết ngày nào cháu sẽ xuất giá, nên chuyện gì cũng phải chuẩn bị sớm.”
Thanh Thu kinh ngạc khi biết Tô Diệu có con gái, cũng vô cùng cảm khái trước từ “dì” mà mình được gọi. Nàng còn không bằng cả Tô Diệu, ít nhất người ta còn biết người ta muốn gì, khi ấy đủ dũng khí bỏ nhà đi theo tiếng gọi của trái tim. Mặc dù người ấy không còn nhưng đã để lại cho Tô Diệu giọt máu của mình. Thấy cô bé lanh lợi đáng yêu, Thanh Thu không kìm được ôm lấy đứa bé vào lòng, vừa bế con bé vừa nói chuyện với Tô Diệu.
Tô Diệu chơi đàn kiếm sống ở tửu lâu thường ngày phải chịu rất nhiều ấm ức. Trước nay nàng ấy vẫn thờ ơ quan sát thế gian, chỉ có những lúc ngắm nhìn con gái, ánh mắt mới dịu dàng ấm áp. Vì Tô Diệu làm việc ở tửu lâu không kiếm được nhiều tiền, thỉnh thoảng cả tối chẳng ai gọi đàn, còn phải nuôi con gái, nên cuộc sống thanh đạm khắc khổ vô cùng. Hôm nay tới thăm Thanh Thu, nàng ấy chỉ mang theo một hộp bánh ngọt. Thanh Thu thấy đôi mắt to tròn đen láy của Hoạ My nhìn xoáy vào hộp bánh, lập tức hiểu ra cuộc sống của hai mẹ con rất khó khăn, trong lòng đầy xót xa, gọi người mang rất nhiều điểm tâm lên cho Hoạ My ăn. Lại nhớ ra lần trước Tô Diệu có nói đang ở hẻm Tiền Bình, những người sống ở đấy đa số đều bần hàn, thế mà nàng lại chưa tới thăm Tô Diệu lần nào, thật hổ thẹn.
“Tô Diệu tỷ tỷ, buổi tối khi tỷ tới tửu lâu, Hoạ My phải làm thế nào?”
“Tỷ nhờ một vị đại nương hàng xóm trông giúp, Hoạ My rất ngoan, không quấy rầy người khác, tính tình khá giống cha nó.”
Cô bé nhỏ nhắn nghe thấy mẹ nhắc đến tên mình, đứng lại nhìn nhìn vào hai người, rồi cúi đầu ăn tiếp.
Hai mẹ con sống nương tựa vào nhau, Hoạ My bây giờ là tất cả những gì mà Tô Diệu có. Quê Tô Diệu cũng ở Việt Đô, chỉ là người nhà không thể chấp nhận Tô Diệu, khiến nàng phải lưu lạc bên ngoài, thật đáng thương.
Trước mặt Thanh Thu, Tô Diệu tương đối thoải mái, tâm trạng còn khá bình thản, thấy vẻ thương xót trên mặt Thanh Thu, nàng ấy còn an ủi lại: “Đừng nghĩ nhiều quá, không khổ sở như muội nghĩ đâu. Đúng rồi, đừng trách tỷ lắm lời, vừa rồi nhìn bộ dạng của thế tử, hình như rất để ý muội đấy. Không chừng tỷ phải chúc mừng muội rồi, muội muội, chuyện vui của muội sắp tới rồi”.
“Vui gì mà vui, tỷ tỷ, muội chẳng vui nổi chút nào”.
Tô Diệu vẫn nhớ rất rõ, hồi mới học đàn, tiểu Thanh Thu trắng trẻo xinh xắn, rất nhiều nam học tử muốn tới làm quen với nàng, nhưng nàng đã sớm đính hôn. Sau đó không biết tại sao Thanh Thu lại không thành thân, thậm chí còn đến nỗi trở thành nữ tử lỡ thì. Chỉ nghe nói người đó đã mất, nhưng Tô Diệu không hỏi thêm nữa, sợ sẽ khơi gợi lại những ký ức không vui của Thanh Thu. Nàng ấy lập tức mỉm cười hỏi: “Có lẽ còn chưa quên được vị hôn phu t