Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342033

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2033 lượt.

kẻ nào cũng ngây thơ không biết thời gian càng trôi qua càng không có lợi cho họ. Đến toà viện này cả nửa năm rồi mà vẫn chưa được gặp mặt chủ nhân của Thiên phủ, thế mà họ lại vô tư không để ý.
Tuyết Chỉ ngẩn người nhìn về hướng ấy, không biết đám nữ tử đó có theo họ về Bắc Vu không. Ninh Tư Bình tính tình lạnh lùng, bên cạnh chẳng dung nạp bất kì nữ tử nào. Cứ để họ cười đi, cười thoả sức đi, sau này bị ném vào Tư Thu viên này không thể ra ngoài, phải ở đây sống cả đời, đến khi ấy có bao nhiêu nước mắt cũng không đủ!
Hộ vệ mặt dài vẫn luôn theo sát bên nàng ta bỗng cử động, do dự nói: “Cô nương, có cần thuộc hạ đi…”.
Tuyết Chi lạnh lùng nhìn về phía ấy một cái, khẽ đáp: “Không cần, sau cơn mưa trời lại sáng, họ đều buồn quá lâu rồi, hà tất phải khiến người ta mất hứng”.
Nàng đổi sang vẻ mặt dịu dàng hỏi: “Cung Hải, ngươi có biết hôm qua tông chủ đi đâu không?”.
Đây mới là điều nàng ta quan tâm, hôm qua sau khi từ phủ thế tử về, Tuyết Chỉ phát hiện rằng, không chỉ có mình nàng ta khi mưa to gió lớn nhưng không chịu ngồi yên trong nhà, mà còn có cả Ninh Tư Bình. Y cũng đã ra ngoài nhưng không biết đi đâu, xem ra trận mưa to thế này cũng không ngăn được hai người, nhưng y đi đâu?
Cung Hải do dự: “Việc này… Thuộc hạ theo cô nương ra ngoài, tông chủ đi đâu làm sao thuộc hạ biết được?”.
Tuyết Chi cắn môi, trong lòng có chút căm hận, Cung Hải là cận vệ của Ninh Tư Bình, với địa vị của hắn, muốn biết Ninh tông chủ đi đâu là việc rất đơn giản. Nhưng khi nàng ta hỏi, hắn lại nói không biết, kì thực là không muốn nói thì đúng hơn. Không ngờ Cung Hải lại trung thành như thế, đi theo Tuyết Chỉ cũng gần hai năm rồi, nhưng vẫn kiên quyết giữ đúng bổn phận của mình.
Đúng lúc này Ninh Tư Bình đi tới, thấy nàng ta cũng chỉ khẽ gật đầu. Giữa họ trước nay vẫn vậy, nếu Tuyết Chỉ không nói gì thì y cũng sẽ không nói gì. Nhưng có lẽ hôm nay tâm trạng rất vui, nên y đột nhiên mở miệng nói trước, “Cuối cùng thì cũng tạnh mưa rồi”.
Dường như trong giọng nói có chút nuối tiếc, câu nói không đầu không đuôi ấy khiến Tuyết Chỉ chẳng biết phải đáp lại như thế nào. Nàng ta đành khách sáo nói: “Hôm qua mưa to, chàng vẫn ổn chứ? Nửa đêm có ho không?”.
Họ là vị hôn phu, vị hôn thê của nhau, cùng ở một nơi là chuyện rất kỳ quặc. Trong nhà Tuyết Chỉ cha mẹ vẫn còn, nhưng con gái đi xa đã lâu, lần này quay về, càng không thể nói được nàng ta, Tuyết Chỉ muốn thế nào, chẳng ai quản được.
“Phiền nàng lo lắng, ta…”
Ninh Tư Bình còn chưa nói hết thì sự huyên náo phía bên kia bỗng ồn ào hẳn lên. Đám vũ nữ ở đó không chịu được cô đơn, có mấy đứa nha đầu ăn mặc sặc sỡ thò đầu ra khỏi Nguyệt Nha môn bắt chuyện với hộ vệ, nói cười ha ha. Tuyết Chỉ cúi đầu không nói gì, Ninh Tư Bình thích yên tĩnh, những nữ tử này dù bị phạt cũng đáng đời lắm, chỉ trách họ xui xẻo mà thôi.
Ai ngờ Ninh Tư Bình từ xa nghe thấy những nữ tử đó lao xao nói giọng Nam Vu, nét mặt lại thoáng như cười, quay đầu hỏi Tuyết Chi: “Nàng còn nhớ có lần ta tới cầm viện, những cô nương học đàn đó cũng giống như họ, muốn ra ngoài chơi nhưng không dám, thò đầu ra nhìn ta. Ngũ Liễu tiên sinh quản giáo rất nghiêm, khi ấy Thanh Thu…”
Lúc đó Tuyết Chỉ mới mười hai, Thanh Thu cũng chỉ mới mười ba, từ khi hai người cùng học đàn, tình cảm rất thân thiết, đi đâu cũng như hình với bóng. Tình bằng hữu của nữ tử một khi đã sâu đậm thì rất gắn bó, Thanh Thu suýt chút nữa còn bỏ rơi thờ ơ với Cao Hoằng Bình. Sau này thì trở thành nhóm ba người. Họ đều nhớ đến chuyện cũ thời ấy, có chút vui vẻ nhưng cũng có chút thất vọng, Ninh Tư Bình nhớ lại thời mà y chưa biết gì về thân phận thực sự của mình, những ngày vui vẻ sống bên Thanh Thu.
Tuyết Chỉ lại nghĩ đến những chuyện vui buồn đã xảy ra trong mười năm qua. Từ sau khi về Việt Đô, nàng ta chỉ thấy sợ, sợ y sẽ thay lòng, khó khăn lắm mới đi được cùng y tới ngày hôm nay, liệu chuyến về Việt Đô này mọi việc có thay đổi hay không? Nàng ta có dự cảm hạnh phúc vừa nắm trong tay sẽ lại biến mất.
Về Việt Đô là sự sắp xếp của y, chỉ một câu “Cũng phải về một chuyến, chi bằng ta về Việt Đô đón nàng” đã khiến Tuyết Chỉ cam tâm tình nguyện gạt bỏ mọi lo lắng. Nàng ta đã quay về cố quốc, nơi mà bản thân không bao giờ còn muốn đặt chân lên nữa, đợi y đưa người tới đón. Chỉ là sự việc phát triển không theo ý Tuyết Chỉ, Nam Vu dường như không chỉ là cố quốc của y, mà còn có một ma lực khác hấp dẫn khiến Ninh Tư Bình không thể rời đi.
Tuyết Chỉ hận tất cả, hận nơi này, vì nơi này có người nàng ta không bao giờ muốn gặp.
Nàng ta mấp máy môi, sớm muốn hỏi y rằng quay lại có phải vì muốn đón Thanh Thu không, nhưng lại không muốn nhắc đến cái tên này giữa hai người. Trước kia y ở Bắc Vu cách nơi đây mười vạn tám ngàn dặm, không gặp được Thanh Thu, giờ y quay lại có phải vì nàng ấy?
Có lẽ không phải, Ninh Tư Bình đã không còn là thiếu niên đa tình hay cười trước kia nữa, mà là một người cực kỳ vô tình lạnh lùng. Nam tử coi chính sự làm trọng, không thể vì một nữ tử mà khiến mình lâm vào nguy hiểm. Vấn đề này dằn vặt tr


XtGem Forum catalog