Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342031
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2031 lượt.
rước kia phải không?”.
Thanh Thu lập tức nhớ đến Ninh Tư Bình, bất giác rùng mình, vẻ mặt trở nên thiếu tự nhiên đáp: “Sao có thể chứ, muội chỉ nghĩ đến thân phận của mình thôi”.
Mọi người đều cho rằng Cao Hoằng Bình đã chết trận từ lâu, nhưng bây giờ y vẫn đang sống yên lành, còn trở thành người Bắc Vu. Một bí mật như vậy phải giấu kín trong lòng khiến nàng cảm thấy thật sự không thoải mái.
Trước kia Tô Diệu là một nữ tử dám nghĩ dám làm, vì muốn được sống cùng người mình thật sự yêu thương nên đã bỏ nhà ra đi. Nàng ấy không cảm thấy xấu hổ trước hai từ “thân phận” mà Thanh Thu thốt ra. Nhưng bản thân Tô Diệu sống cũng chẳng tốt đẹp gì, nên không dám cổ vũ Thanh Thu, dù gì đối phương cũng là một thế tử, Thanh Thu lo lắng cũng là điều bình thường thôi.
Sống trong phủ thế tử, Thanh Thu chẳng có ai để chuyện trò, bình thường chỉ hay qua lại với Huống Linh Ngọc, nhưng mấy hôm nay đôi bên xa lạ đi ít nhiều. Tính cách của Hồng Ngọc lại quá lạnh lùng, nàng càng không dám dốc bầu tâm sự với Hồng Ngọc, đành chỉ biết thở dài hỏi Tô Diệu: “Tô Diệu tỷ tỷ, nếu tỷ là muội, lúc này tỷ sẽ làm thế nào? Về phía thế tử, muội không sao hiểu được, tại sao người không chịu buông tha cho muội…”.
Nói tới câu cuối cùng nàng xấu hổ cúi đầu, nghe cứ như nàng xinh đẹp khuynh quốc khuynh thành không bằng. Nếu thật sự dung nhan của nàng như tiên nữ, nàng còn có tự tin mà làm bộ làm tịch, nhưng bộ dạng nàng lúc này nói thế nghe thật giả tạo.
Tô Diệu cho Hoạ My uống chút nước, rồi lau vụn bánh dính ở khoé môi cho con, cười đáp: “Nếu là tỷ, đương nhiên sẽ thấy cầu còn chẳng được ấy chứ. Thế tử không phải người bình thường, muội còn lo sợ tương lai sau này sao? Thôi được, nói nghiêm túc, nếu tỷ là muội thì tỷ phải hỏi bản thân mình trước, xem mình có tình cảm với thế tử hay không?”.
Thanh Thu cúi đầu đáp: “Muội đã tự hỏi lòng mình bao nhiêu lần rồi, nhưng muội cũng không biết nữa”.
Nàng thực sự không biết, lúc nào cũng có hai tiếng nói trả lời nàng, dường như nàng không thể tự quyết định.
Một tiếng nói thì ngày này cũng khuyên nhủ nàng rằng: Cơ hội tốt như thế sao lại bỏ qua, dù gì tuổi cũng đã lớn thế này rồi, cũng phải xuất giá, lấy ai chẳng là lấy, áo gấm ngọc thực hàng ngày chẳng phải tốt hơn sao?
Một giọng nói khác lại buồn bã thở dài: Cuộc sống sau này sẽ trở thành một thê tử bị lãng quên, ngày ngày trong phòng trống mà rơi nước mắt.
Ngày hôm đó nàng không kìm được đã nói rằng ít nhất thì Khổng Lương Niên cũng sẽ cho nàng vị trí chính thê, như thể nàng đang đòi hỏi gì ở Vệ Minh không bằng. Thật chẳng biết lượngsức mình gì cả, Thanh Thu hối hận vì đã nói ra những lời như thế, lẽ nào nàng sớm đã nghĩ tới chuyện được sống cùng hắn, nên nàng muốn có nhiều hơn. Nhưng gả cho thế tử để làm thiếp là việc nàng chưa từng nghĩ đến, giờ lại không thể nghĩ. Vừa nghĩ là nghĩ ngay tới kết cục sau này khi cảm giác mới mẻ trong thế tử qua đi, nàng sẽ lâm vào cảnh ngộ thế nào?
Khi ấy thế tử nghe xong những lời nàng nói thì có chút bất ngờ, chính thái độ đó của Vệ Minh đã khiến Thanh Thu bị tổn thương, có thể ngay đến việc cho nàng một danh phận hắn cũng chưa từng nghĩ đến. Sẽ là như vậy ư, phải chăng thế tử coi nàng là một thứ đồ chơi có thể tuỳ ý vứt bỏ bất cứ lúc nào?
Đây là một nam nhân coi thường nàng, nhưng ngày nào cũng thích ở bên nàng, dịu dàng với nàng, khiến tất cả mọi người đều ngưỡng mộ nàng, đều cho rằng nàng là người của hắn. Tới bây giờ miệng lưỡi thế gian rất ghê gớm, khiến nàng dù không muốn thuận theo cũng chẳng tìm được cớ nào.
Thanh Thu lúc thì hoang mang, khi lại tức giận, có lúc động lòng, nàng không ngờ mình sẽ gặp phải cảnh ngộ này. Giống hệt như việc nàng lo lắng khi làm một món mới không biết phải cho bao nhiêu muối mới vừa, làm món ăn nếu không ngon vẫn có thể làm lại thử lại, cho đến khi mình vừa ý mới thôi. Lẽ nào nàng phải nói thế tử rằng, chúng ta thử đi, hợp thì tiếp tục không hợp thì đường ai nấy đi?
Còn cả Ninh Tư Bình nữa, y xuất hiện vào lúc này, sẽ mang đến cho nàng phiền phức gì đây?
“Đừng nghĩ quá nhiều, muội vẫn còn đang ốm đấy.”
“Muội khoẻ rồi, chỉ là không có tinh thần thôi.”
“Tốt hơn nên đi dạo một lát, khi đến đây tỷ ngửi thấy mùi hương hoa quế khắp vườn, không ngờ giờ hoa quế vẫn còn nở.”
Thanh Thu đột nhiên nghĩ ra, chẳng bao lâu nữa là đến sinh thần của mình, lại sắp già thêm một tuổi.
Mấy hôm nay Vệ Minh cáo nghỉ ở nhà, không muốn giằng co nói qua nói lại với đoàn sứ giả đến từ Bắc Vu, lãng phí sức lực. Chi bằng ở lại trong phỉ thỉnh thoảng nắm bàn tay nhỏ nhắn của Thanh Thu, trêu hoa ghẹo ngọc, đối đáp vài câu với nàng còn vui hơn. Thực ra hai bên tiến hành đàm phán khá hoà nhã, người Bắc Vu từ xa tới tận Nam Vu, thứ họ muốn đâu phải là cãi nhau. Chủ nhân Thiên phủ còn mang cái danh toàn tâm toàn lực ủng hộ quan hệ tốt đẹp giữa hai nước, đích thân tới Nam Vu đón tân nương, Bắc Vu mặc dù thua trận nhưng cũng đều là những nam tử hán nhiệt huyết, lại có thế lực chủ chiến chống đỡ trong triều đình Bắc Vu. Thích khách hôm đó lẻn vào quận vương phủ l