XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342034

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2034 lượt.

nhưng vừa nhắc đến chuyện chính thức, thái độ của Vệ Minh khiến nàng lạnh toát, trái tim cũng lạnh, khẩu khí cũng lạnh theo: “Thế tử không cho rằng ai cũng mong được người thu nhận về làm một a hoàn là đủ đấy chứ?”.
Nàng không đủ đẹp, càng không biết tính tình của hắn để hầu chuyện. Nói xong câu đó Thanh Thu hất tay Vệ Minh rồi bỏ đi, mặt lãnh đạm đi được một lúc, đột nhiên nàng không nghĩ ra mình phải đi đâu. Có lẽ nàng nên quay về phòng, nhưng căn phòng đó là thủ đoạn tỏ ra ân sủng của hắn, nàng hà tất phải quay về? Nghĩ vậy, nàng đứng trước tiền đình, nhìn đám lá khô xơ xác bị mưa gió thổi tới nàng. Thanh Thu thầm nguyền rủa, thế tử gì chứ, giống hệt tên giả dối Ninh tông chủ hôm nay, nam tử trên thế gian này đều bạc tình!
“Ngươi nói, Khổng Lương Niên đưa nàng đến Vọng Giang đình?”
Sau khi Thanh Thu đi, Vệ Minh gọi tuỳ tùng đã theo nàng hôm nay tới, hỏi rõ hành tung buổi chiều của nàng, mới biết Thanh Thu đội mưa gió đi ra ngoài thành, lòng bất giác tràn đầy nghi hoặc.
Tuỳ tùng đó đáp: “Thanh Thu cô nương và Khổng hàn lâm đến Vọng Giang đình, ở đấy đã có một người đợi sẵn. Chỉ là khoảng cách quá xa, nên chúng thuộc hạ không nhìn rõ là ai.”
Vệ Minh nghịch miếng ngọc bội ở thắt lưng, trở nên trầm tư. Mặc dù hắn không thường xuyên ở trong phủ, nhưng chuyện lớn chuyện bé không có chuyện gì giấu được hắn. Hôm qua khi Huống Linh Ngọc từ quận vương phủ về bèn cho gọi Thanh Thu tới gặp, nghe nói biểu muội không làm khó gì nàng. Thực ra là chuyển lời thay Tống Củng, có điều Thanh Thu đã từ chối, không muốn gặp Khổng Lương Niên nữa. Những chuyện này, Vệ Minh đều biết. Nhưng người mà nàng gặp ở Vọng Giang đình hôm nay là ai, lại khiến nàng thay đổi chủ ý đi theo Khổng Lương Niên, người này nhất định có vấn đề.
Hắn phải làm thế nào với Thanh Thu đây? Câu hỏi hôm nay của nàng, hắn không thể trả lời ngay, giờ cũng chưa nghĩ xong. Hắn tuyệt đối không giống như những gì nàng nghĩ, hắn chỉ trêu đùa nàng trong lúc nhàn rỗi. Nhưng cũng không phải tình sâu nghĩa nặng như hắn vẫn thể hiện, thời gian qua kiểu nữ tử nào Vệ Minh cũng đã từng gặp. Những chuyện trăng gió mây mưa hắn cũng từng làm qua, sao dễ dàng dâng hiến trái tim mình chứ. Huống hồ, hắn không còn trẻ nữa, cũng chẳng phải là một tiểu tử dễ rung động, đối với tình cảm trong lòng, Vệ Minh biết cách khắc chế.
Thanh Thu là nữ tử khiến hắn có chút vui vẻ, có chút thích thú. Có một điểm mà Vệ Minh không nói dối, đó là thức ăn nàng làm đã khiến hắn động lòng, có lẽ đúng là có mùi vị của tương tư ở trong ấy. Nhưng Vệ Minh có phần không chắc chắn, bản thân luôn cho rằng Thanh Thu không đơn giản giống như nàng vẫn thể hiện. Mấy hôm trước tại sao nàng lại gặp trộm trong phòng, có kẻ nào lẻn vào phòng nàng, thậm chí tiểu a hoàn trúng thuốc mê ngủ như chết, thật sự có kẻ nào đó đến vì Lục Ỷ?
Vệ Minh nghĩ đến nửa đêm vẫn chưa ra phải làm thế nào với Thanh Thu, chỉ là người của thế tử thì quả thật ấm ức cho nàng, lấy nàng làm chính thê lại có quá nhiều khó khăn. Trên đời này không có chuyện vẹn cả đôi đường, với tính cách của nàng, có lẽ rất quan tâm đến việc này. Chỉ là chuyện tương lai, không ai có thể nói chắc, hắn hà tất phải vội vàng quyết định ngay.
Vệ Minh vừa khỏi thì Thanh Thu lại bất ngờ đổ bệnh, cũng là bị cảm phong hàn, hơn nữa lại còn nghiêm trọng hơn thế tử. Ngay tối hôm đó nàng phát sốt, sáng hôm sau đã không dậy nổi. Vệ Minh tâm trạng sảng khoái đi thăm nàng, thấy nàng uể oải ủ rũ nằm trên giường bất giác cười ngất. Thật là theo một cách khác, tình hình hôm qua của hai người giờ đã hoàn toàn đảo ngược, nàng nằm trên giường, hắn ngồi cạnh. Mấy ngày nay Vệ Minh định ở nhà nghỉ ngơi, nên ở lì trong phòng nàng không chịu đi, nói rằng mình vẫn chưa khỏi khỏi, cùng nàng đồng bệnh tương liên. Thanh Thu tức giận không được, xấu hổ không xong, đuổi hắn cũng không đi, mà làm mặt lạnh lại chẳng được lâu, đành để mặc hắn.
Trong Tư Thu viên trồng rất nhiều cây quế, tháng Tám đúng mùa hoa quế, đứng từ rất xa cũng ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào. Giờ đã cuối thu, hoa quế bắt đầu rụng, rơi đầy đất, nhưng ở đây hương vẫn rất nồng.
Một bàn tay nhỏ nhắn trắng như ngọc nhẹ nhàng ngắt mấy bông hoa quế, đặt vào lòng bàn tay quan sát thật kỹ, dưới ánh mặt trời, màu trắng và màu vàng điểm xuyết cho nhau thật nổi bật. Tuyết Chỉ nghiêng lòng bàn tay khiến mấy bông hoa quế đó rơi xuống đất, nhìn những vũng nước nho nhỏ còn sót lại trên con đường đá dần dần nhấn chìm chúng, nàng có chút thích thú.
Từ những toà viện xa xa vọng đến tiếng đàn sáo, còn cả tiếng các nử tử đang nô đùa, thỉnh thoảng lại rộ lên cười lành lạnh, vang vọng khắp Tư Thu viên. Nơi này vốn rất yên tĩnh, nhưng vì hoàng đế Nam Vu muốn bày tỏ tình cảm với Ninh tông chủ của Bắc Vu phải rời xa quên nhà đến Nam Vu làm khách, nên đặc biệt đưa tới rất nhiều mỹ nhân Nam Vu biết đàn hát ca vũ, khiến nơi này không còn yên tĩnh nữa. Mới sáng sớm mà đã huyên náo như thế khiến Tuyết Chỉ bất giác chau mày, thật không biết đám nữ tử này có gì mà vui như thế.
Cũng có thể họ đang ở độ tuổi thanh xuân,