XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342016

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2016 lượt.

trí, tìm khắp cả phủ cũng không thấy tăm hơi đâu, rõ ràng là mất tích một cách kỳ lạ.
Vệ Minh nhớ tới lần trước có người lẻn vào phủ, trong lòng lo lắng nàng xảy ra chuyện nên vội vàng đi tới phòng Thanh Thu. Thuộc hạ bên ngoài vẫn ở đấy, báo rằng không có gì bất thường, đập cửa gọi mãi mới có người mở, tiểu nha đầu chỉ nói ngủ say quá, không biết chuyện gì xảy ra. Thực ra Vệ Minh vào tới gian ngoài đã ngửi thấy mùi mê hương giống hệt lần trước, lòng kinh hãi, chuyện này đã có manh mối, người này đến đây vì Thanh Thu, nhưng nàng lại không sao.
Cả hai lần người này tới đây đều đánh thuốc mê bọn nha đầu hầu hạ bên Thanh Thu, còn Thanh Thu, nàng rõ ràng không trúng mê hương, vậy người tới đây hẳn có quen nàng? Không, hắn không muốn nghĩ thế, Thanh Thu không giống kiểu người có quá nhiều bí mật, nhưng nàng vì ai mà tiều tuỵ thế này? Nghĩ đến có khả năng là vì người khác, Vệ Minh đau nhói tim.
Rõ ràng trong lòng có nghi vấn, nhưng hắn không hỏi, ngược lại còn thản nhiên tỏ ra mình chỉ đến hỏi thăm xem nàng ngủ có ngon không mà thôi. Vệ Minh đứng dậy đi quanh phòng một lượt, nhìn thấy con thú nhỏ bằng vàng trên bàn, cười nói: “Đồ mà ta cho người mang đến tặng rất nhiều, nàng chỉ giữ lại vật này, những thứ khác đều không thích ư?”.
“Mong thế tử hãy mang hết những thứ này về đi, đều là tặng cho ái thiếp của người, sao nô tỳ dám giữ lại chứ.” Hàng lông mi dài của nàng khẽ run run, cố che lấp sự thất vọng trong lòng.
Vệ Mịnh biết vì sao đám người đó tặng quà nhưng lại không biết kẻ nào nói đến tai nàng rằng nàng là tiểu thiếp của hắn. Thật nực cười, nhưng hắn cũng không bóc mẽ nàng, hắn đang đợi, đợi xem phản ứng của nàng, có lẽ nàng cũng đang ngầm thừa nhận. Mấy hôm nay hắn cố ý không gặp nàng nhiều, sợ nàng lại nói cái gì mà thân phận với không thân phận, cái kiểu âm thầm chịu đựng của nàng sao hắn không nhìn ra chứ. Hôm đó Vệ Minh về vương phủ, đối mặt với sự truy hỏi và sắp xếp của mẫu thân, hắn chỉ cười chứ không nói. Nhìn thì như đã có chủ ý, song hắn vẫn đang mâu thuẫn vì tâm ý không rõ ràng của mình, muốn Thanh Thu theo mình, lại sợ khiến nàng phải chịu ấm ức.
Giờ đây, nàng thể hiện sự không tình nguyện của mình rõ ràng đến mức khiến hắn phải bật cười. Lông mày Vệ Minh cau lại, sau hồi lâu trầm mặc, hắn mới chầm chậm nói: “Đấy là họ nói linh tinh… nàng đừng cho là thật”.
Thanh Thu khẽ thở dài, sao nàng có thể không suy nghĩ, không hoang mang hoảng loạn, trong sự hoảng loạn còn có cả chút vui thích ngọt ngào. Nàng sợ nhất những lời bàn ra tán vào xì xầm to nhỏ của mọi người, thậm chí cả việc quận vương phi sẽ đối xử với nàng ra sao cũng khiến nàng tối như tơ vò. Tối qua nàng đã nghĩ thông rồi, liền cúi đầu nói: “Đương nhiên nô tỳ không cho là thật, nhưng nếu nhận những thứ này, thì có lẽ sẽ phải gánh cái danh ấy, nên không nhận là hơn”.
Thế cũng có thể coi là khéo léo bày tỏ tâm ý của mình rồi chứ? Trước mắt, thế tử không nói muốn sắp xếp cho nàng một danh phận gì, nếu nàng không tiện nói thẳng ra rằng mình không muốn làm thiếp, Thanh Thu muốn thăm dò thêm xem sao, dù gì thế tử cũng là người thông minh, chắc sẽ hiểu ngay thôi. Nàng ngẩng đầu bắt gặp vẻ mặt điềm tĩnh của hắn, không giận cũng không buồn, chỉ ném nghênh hương thú trên tay xuống, giọng dịu dàng đáp: “Không nhận thì không nhận, nàng thích gì ta tặng nàng, hay muốn đi đâu, nghe nói vở kịch Ngọc Mẫn Đường ở đoàn hát Tề gia rất hay, hôm nào gọi đến phủ diễn một lần, nàng thấy được không?”.
Nàng thử thăm dò mà hắn lại phản ứng một cách không nặng cũng chẳng nhẹ như thế. Thật không hiểu tại sao thế tử lại đối xử với mình như vậy, nếu nói chỉ do sự mới mẻ nhất thời, thì sau khi nghe những lời vừa rồi của nàng chắc chắn Vệ Minh sẽ tức giận mà ném nàng sang một bên không thèm quan tâm. Nếu nói là thật lòng thật ý, hiểu rõ rằng nàng không muốn làm thiếp, thì cũng nên làm khó nàng mà buông lời thuyết phục. Thái độ kiên định hiện tại của hắn như thể chẳng có gì đáng lo, khiến Thanh Thu không biết đường nào mà lần.
Còn có quận vương phi nữa? Tại sao cũng không thấy động tĩnh gì, nàng còn mong quận vương phi ra mặt đuổi nàng đi, việc ấy có khi lại là lối thoát. Thanh Thu không phải là loại người bị coi thường tới mức đuổi mới đi, song trong lòng nàng vẫn kỳ vọng có người hiểu nàng biết nàng, chân thành đối với nàng. Mặc dù biết rõ điều này là không thể, sẽ chỉ khiến người ta cười nàng đòi hỏi quá nhiều mà thôi.
Đợi thế tử đi rồi, Thanh Thu ôm đầu nghĩ hồi lâu, thực sự không hiểu hắn có ý gì, ngẩn ngơ chẳng nói chẳng rằng. Hai tiểu nha đầu do ngủ say quá nên dậy muộn, trong lòng lo sợ, đợi mãi mới dám vào phòng hầu hạ Thanh Thu. Nàng thấy sắc mặt hai người đó rất lạ liền hỏi nguyên do, hai tiểu nha đầu bèn đáp: “Vừa rồi nghe tỷ tỷ cùng phòng nói trong phủ xảy ra chuyện, có một thủ vệ đột nhiên mất tích, nghe nói chính là thủ vệ canh ngoài Giám Thiên các, ở gần như thế, thật khiến người ta sợ chết khiếp”.
Nghe nói có thủ vệ mất tích trong đêm, Thanh Thu bỗng dự cảm, không lẽ là do Ninh Tư Bình? Nội phủ bình thường chỉ có nữ giớ