Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342012
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2012 lượt.
g tử thiếu gia nhà khác, đã nhắm trúng ai thì coi như đấy là phúc phận của người đó. Nếu dám có ý phản kháng, chắc chắn sẽ mắng chửi nàng là đồ không biết điều, cần đánh chắc cũng sẽ đánh cho đến khi nào nàng đồng ý mới thôi. Vệ Minh thân là quận vương thế tử, đương nhiên chẳng thiếu gì người hầu hạ, thế mà lại muốn đến làm vui lòng nàng, mỗi lần nghĩ tới việc này, cảm giác trong lòng Thanh Thu rất đặc biệt. Có lẽ nàng nên cảm tạ sự ngọt ngào dịu dàng nhất thời này của hắn, nhưng không thể vì thế mà để mình trầm luân trong đó, nàng muốn lập tức hạ quyết tâm phân rõ quan hệ với Vệ Minh, nhưng lại không biết nói gì cho đúng.
Nàng suy nghĩ rồi lại suy nghĩ, cuối cùng khó khăn nói: “Thế tử, nô tỳ tự hỏi mình cũng chẳng phải tuyệt sắc giai nhân gì, nếu người định coi Thanh Thu như món đồ chơi, thế thì không được”.
Vệ Minh nhìn Thanh Thu, đồ chơi? Nàng không chỉ coi thường hắn, mà còn coi thường cả chính bản thân mình rồi, cảm giác như bị hiểu lầm, buồn bực không nói được nên lời. Ngay lúc ấy hắn nhớ lại thời niên thiếu vui vẻ khi mình cưỡi ngựa rong ruổi khắp thành Việt Đô, khi ấy chẳng hề để ý tới việc nữ tử sẽ nhìn mình như thế nào. Thứ mà Vệ Minh quan tâm chỉ là đối phương để kiểu tóc gì, trâm cài hoa gì, hát bài gì, múa có đẹp không.
“Ta chưa từng coi nàng là đồ chơi gì cả, Thanh Thu, lẽ nào những gì ta nói, những gì ta làm, còn chưa đủ để thể hiện tâm ý của ta?”
Mấy hôm nay trong lòng nàng luôn canh cánh một chuyện. Ngày hôm đó khi những lời từ chối khéo léo của nàng bị Vệ Minh đẩy trả lại rất nhẹ nàng, lúc nào nàng cũng muốn có cơ hội để nói rõ lòng mình với hắn, nhưng lại có phần không nỡ. Khó khăn lắm, giờ nàng mới nói ra được, giống như thở hắn một hơi dài thoải mái. Nghe hắn nói thế, cùng lúc cả hai thứ cảm xúc khó chịu và vui mừng đều ùa về quấn lấy Thanh Thu, nghĩ cuối cùng cũng vô dụng thôi, nàng chán nản nói: “Lòng người chẳng qua cũng chỉ muốn bản thân thân có thêm thê thiếp thôi, nhưng thế tử, nô tỳ đã hai mươi hai tuổi rồi, nếu nô tỳ muốn làm thiếp thì đâu đợi tới tận khi nhiều tuổi thế này mới làm. Có lẽ người ta sẽ nói, làm thiếp của thế tử với làm thiếp của người khác không giống nhau, thực ra có gì không giống chứ, đối với nô tỳ mà nói, đều như nhau cả thôi, không thể nào”.
Vệ Minh vẫn nhìn nàng bằng vẻ mặt thâm trầm, sau đó nhẹ nhàng nhả ra mấy từ: “Sau đó thì sao?”.
Sau đó, còn sau đó gì nữa, Thanh Thu khẽ nhắm mắt lại, ép những giọt nước mắt chảy ngược vào trong: “Xin thế tử đừng đến chọc ghẹo Thanh Thu nữa, thứ mà nô tỳ muốn e rằng người không thể cho được”.
Nhìn sự chua xót trong mắt nàng, Vệ Minh không kìm được, đến gần nàng, tay kia vòng ôm kéo nàng vào lòng, dịu dàng đép: “Sao nàng biết ta không thể cho được?”.
Trong lòng hắn hiểu, Thanh Thu không muốn bị người khác xem thường, càng sợ hắn hư tình giả ý. Thực ra sai là do hắn, Vệ Minh biết rõ vì sao nàng phiền muộn, nhưng mặc kệ dù nàng có bối rối khó xử ra sao, hắn cũng tìm đủ mọi cách để ép nàng phải tự mình nói ra mới thôi. Nếu nàng không nói, không hề muốn tranh giành, không mở miệng đòi hỏi, giống như chẳng màng quan tâm tới việc có gả cho hắn làm thiếp hay không, thì dù hắn có nặng lòng tới đâu cũng có thể làm gì chứ?
Thanh Thu bị Vệ Minh ôm chặt, đành thuận theo ngả vào lòng hắn, hắn tham lam lưu luyến sự ấm áp của vòng tay ấy. Nàng suy nghĩ kỹ những gì hắn nói, lại càng thấy khó hiểu, rốt cuộc là thế tử có ý gì? Dù sao nàng cũng đã tỏ rõ thái độ của mình rồi, kiên quyết không làm thiếp gì hết, hắn có cho được hay không lại là chuyện khác.
Có điều, rốt cuộc hắn vẫn là người được lợi, tránh bị cầm tay, nhưng cả người lại nằm trong lòng hắn.
Mỹ Nhân Như Ngc
Đường đến phía bắc thành khá xa, không thể cứ ngồi ôm mãi được, Thanh Thu tạm thời tách ra. Trời đã vào đông, nàng mặc một chiếc váy thêu hoa phù dung bằng chỉ vàng. Tóc vẫn tết bím quấn mấy vòng quanh đầu phía trước, không cài hoa và trâm, chỉ thấy đính mấy hạt tua rua trân châu ở đuôi tóc.
Cách trang điểm như thế trong mắt Hồng Ngọc lại có phần nhạt nhẽo, bình thường, nhưng trong mắt Vệ Minh thì rất đặc biệt. Quả nhiên trong mắt người tình có Tây Thi, nàng không phải quá đẹp, lại vẫn lọt vào mắt hắn. Lúc này nàng đang ngó nghiêng bên cửa sổ quay lưng về phía hắn ngắm đường phố, còn Vệ Minh lại ngắm nhìn những sợi tua rua đính trân châu khẽ đung đưa trên bím tóc nàng.
Hôm nay tiết trời ấm áp, trong những ngày ấm áp thế này người ra đường rất nhiều, có những lúc xe ngựa đi còn chậm hơn cả người đi bộ. Vệ Minh cũng chẳng vội gì, để mặc Thanh Thu vén rèm nhìn cảnh náo nhiệt ngoài đường phố.
Tô Diệu sống ở một nơi khá yên bình phía bắc thành, đây là vùng vành đai hẻo lánh tập trung dân nghèo. Những căn nhà thấp lè tè thành dãy, chỗ nào cũng giăng mắc, nhân lúc trời nắng mang quần áo ra phơi, thậm chí còn có nam tử không sợ lạnh cởi áo chơi tung hứng, cũng chẳng thiếu người già trẻ nhỏ đứng bên đường ăn xin.
Thế là lập tức loạn càng thêm loạn, khắp nơi dậy ti