Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá
Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342009
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2009 lượt.
ên mới giúp, cũng là việc trong tầm tay thôi”.
Hay cho câu “việc trong tầm tay”, Vệ Minh cười nhạt, lại nói, “Sau khi việc đàm phán kết thúc, Khổng hàn lâm phải đi Bắc Vu, không biết chuẩn bị thế nào rồi? Ta nghe nói chính sứ đại nhân của đoàn sứ giả Bắc Vu lần này rất sùng bái ngươi, mấy lần mời đều bị Khổng hàn lâm từ chối. Thực ra không cần xa cách thế, rốt cuộc thì ngươi cũng phải đến Bắc Vu lâu dài, nên sớm thiết lập các mối quan hệ, tới nơi xa lạ cũng tiện hơn”.
Đoàn sứ giả Bắc Vu sớm đã nghe ngóng được tin bên Nam Vu sẽ phái những người này sang dạy học. Trong số đó họ rất tôn trọng Khổng Lương Niên, mặc dù đã mời nhiều lần, nhưng y vì việc gặp gỡ liên lạc lén lút với Ninh Tư Bình mà trong lòng bất an, đâu dám qua lại quá thân thiết với người Bắc Vu nữa. Y sợ mình thật sự trở thành kẻ thông đồng với địch phản quốc, vì vậy mà không nể mặt họ nhận lời dự tiệc lần nào.
Vệ Minh nói có tình có lý, như thể hoàn toàn đang nghĩ cho Khổng Lương Niên, nhưng y lại trầm mặc không nói. Mồ hôi trên trán y đã khô hết nhưng toàn thân lại lạnh run, sao đến việc này mà thế tử cũng biết.
Sớm hay tin hoàng thượng cho phép thế tử mang theo nhiều binh lính thân cận từ biên ải về tùy ý sử dụng. Việc hai nước đàm phán hoàng thượng đã chỉ đích danh Vệ Minh, ai cũng biết, thế tử tham gia đàm phán hòa bình là để trấn áp đối phương. Danh tiếng và năng lực vĩ đại của hắn, không ai không biết. Có thể từng lời nói từng hành động của mình đều trong tầm kiểm soát của thế tử…
Y càng nghĩ càng sợ, ngẩng đầu nhìn bộ dạng điềm đạm như cười như không của Vệ Minh mà thấp thỏm bất an, thật muốn rời khỏi đây ngay.
Song Vệ Minh lại nhàn nhã ngồi uống trà, chẳng có ý định bóc mẽ y ngay, thực ra hắn cũng chỉ biết được bảy tám phần. Tất cả đều là vì việc Khổng Lương Niên theo đuổi Thanh Thu tới tận phủ thế tử, khiến Vệ Minh rất khó chịu, nên hắn mới lặng lẽ cho người đi điều tra, biết rằng y chẳng qua chỉ muốn chăm sóc người bạn cũ mà thôi.
Vốn chẳng định để mắt tới y, chỉ có điều một lần, trong ngày trời mưa ấy, Khổng Lương Niên đưa Thanh Thu tới bên bờ sông gặp một người. Sau lần ấy trở về, bộ dạng lời nói của nàng đều rất khác, còn ốm một trận, Vệ Minh vì vậy mà canh cánh trong lòng, không biết người đó là ai?
Sau vô tình thăm dò được rằng y và Tư Thu viên từng có liên lạc, người ở Tư Thu viên đâu phải là người bình thường. Khổng Lương Niên thân là quan viên của Nam Vu, lại sắp được phái sang Bắc Vu, một mặt thì từ chối những lời mời của đoàn sứ giả Bắc Vu, mặt khác lại lén lút liên lạc với người trong Thiên phủ, việc này không thể khiến người ta không suy nghĩ.
Tô Diệu không ngờ thế tử lại cùng Thanh Thu đến đây, đúng lúc tới giờ cơm. Khi họ đến, nàng ấy đã nấu xong bữa cơm đơn giản đạm bạc, nhưng không thể để thế tử đại nhân dùng bữa thế này được? Tô Diệu bàn với Thanh Thu, nàng lại chỉ chăm chăm chơi với Họa My, hoàn toàn chẳng để ý gì, đáp: “Không sao, có gì ăn nấy, nếu thế tử không thích, tự sẽ bỏ đi”.
Điều nàng quan tâm hơn cả là, tại sao Khổng Lương Niên lại xuất hiện ở đây, giống như thế tử, Thanh Thu chẳng hề tin cái việc Khổng hàn lâm tới đây để dạy Họa My học. Ép hỏi nửa ngày trời, mới biết hai người gặp nhau lần đầu ở phủ thế tử, sau đó gặp lại ở Nguyệt Trung Thiên. Lúc ấy Tô Diệu bị mấy kẻ uống say làm càn, Khổng Lương Niên và Tống Củng nhìn thấy mới giải vây cho nàng ấy, từ đó kết giao với nhau.
Thì ra anh hùng cứu mỹ nhân chuyện này ở đâu cũng có, nghĩ đến việc xảy ra trên đường tới đây, Thanh Thu bĩu môi, khi nàng gặp nạn, sao chẳng thấy anh hùng nào xuất hiện thế?
Tô Diệu rất lo lắng cho Khổng Lương Niên đang ngồi trong phòng kia, từ phòng ngoài nhìn vào, hình như y có vẻ sợ điều gì đó, liên tục dùng tay áo lau trán, thời tiết này, nóng tới mức ấy ư?
Cuối cùng Thanh Thu bế Họa My vào trong phá vỡ không khí bức bối đó, nàng cũng nhìn thấy giữa hai người bọn họ có điều gì đó không ổn, nhưng không nghĩ nhiều. Cùng lắm là thế tử vẫn còn đang khó chịu về việc Khổng Lương Niên tới phủ thế tử tìm nàng mà thôi, thật không nhận ra Vệ Minh lại là người nhỏ nhen như thế.
Chớp mắt đã đến mùng Tám, sau khi ngủ dậy hai tiểu nha đầu khéo ăn nói chúc mừng nàng một chập, rồi lại giúp nàng trang điểm. Cho đến khi Tiểu Liên tới mời, Thanh Thu lúc này mới nhớ ra, nàng đã quên mất phải từ chối lời mời trước đó của Tuyết Chỉ.
Tiểu Liên đứng trong phòng, chờ nàng từ gian trong đi ra, cô bé chỉ đứng ngoài cửa rèm một lát mà đã thấy người ấm dần lên. Từ lâu nghe nói dưới Giám Thiên các có hệ thống sưởi ngầm, các phòng đều ấm áp dễ chịu, nhưng chưa có cơ hội được thấy, không ngờ đúng là ấm áp thật, giờ mới hiểu.
Hai nha đầu trong phòng này đều mặc rất mỏng, cử động vô cùng thoải mái, bất giác Tiểu Liên thấy thật ngưỡng mộ. Trong Thưởng Thu uyển đương nhiên không thiếu lò sưởi và chậu than, nhưng không thể tốt bằng sưởi ngầm ở đây, không chỉ không ngửi thấy bất cứ mùi khói nào, mà còn ấm áp vô cùng.
Linh Ngọc tiểu thư sau này sẽ là nữ chủ nhân của phủ thế tử, sau nữa sẽ là quận vương phi, nhất định sẽ