Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.
o muội lại đến đây?”.
Nói xong Tô Diệu mới thấy sau lưng Thanh Thu còn có mấy nam tử nữa, trong lòng nghi hoặc, nhìn kỹ liền nhận ra thế tử, vội vàng cúi người hành lễ. Vệ Minh cười: “Hôm nay ta đi cùng Thanh Thu tới thăm bằng hữu, cần gì phải hành lễ nghiêm túc như thế, mau đứng dậy”.
Tô Diệu không dám quá thất lễ, mời hai người vào trong, lòng thầm lo lắng, hôm nay là ngày gì, sao lại cùng đến thế này.
Thanh Thu vừa đi vừa hỏi: “Tiểu Họa My nhà tỷ đâu rồi?”.
Chưa đợi Tô Diệu trả lời, một nam tử từ phòng trong đi ra, tay còn cầm cuốn “Tam Tự Kinh”, khom người hành lễ chào: “Bái kiến thế tử”.
Thanh Thu giật thót mình, nàng nhớ Tô Diệu ở một mình, chỉ có một cô con gái sáu tuổi, sao tự nhiên trong nhà lại có nam tử?
Nàng định thần nhìn kỹ, thì ra lại chính là Khổng Lương Niên, nam tử vẫn luôn một lòng giúp đỡ bằng hữu, hy sinh cả thanh danh của mình vì muốn đưa nàng đến Bắc Vu. Từ sau lần gặp ở Vọng Giang Đình, lâu rồi Thanh Thu không nghe thấy tin tức của y, thì ra đã qua lại với Tô Diệu không biết từ khi nào, thật khiến người ta nghĩ không thông.
Sắc mặt của Khổng Lương Niên cũng đỏ dần dần như phát sốt, y vẫn còn nhớ những lời mình đã từng nói trước mặt thế tử. Khi ấy y vì muốn nhanh chóng thuyết phục Thanh Thu, muốn sớm được thành thân cùng nàng.
Tranh giành nữ tử với thế tử? Khổng Lương Niên chưa từng nghĩ đến, nhưng vì bằng hữu, hình như y đã làm thế thật, thậm chí còn theo đuổi tới tận phủ thế tử. Ánh mắt của thế tử nhìn y lạnh lùng, chỉ một hai câu đã đuổi y đi, nghe Tống Củng nói, thì Thanh Thu đã rơi vào tầm ngắm của thế tử rồi, giờ cả hai người họ cùng đến đây, lẽ nào những gì Tống Củng nói là đúng ư?
Vậy thì chắc chắn Ninh tông chủ phải quay về trong thất bại rồi. Haizz, cặp phu thê đính ước đẹp đôi như thế, cuối cùng lại có kết cục này. Giờ những gì y phải làm đều đã làm xong, không cần thành thân với Thanh Thu nữa. Lòng Khổng Lương Niên nhẹ nhõm không ít, nhưng ánh mắt vừa rồi của thế tử khi nhìn y, như thấu hiểu tất cả ấy lại khiến y không dám nhìn thẳng, có cảm giác như bị người ta lột hết quần áo, xuyên thấu tất cả những bí mật của mình vậy.
Mỗi người đều ôm theo suy nghĩ của mình im lặng, Tô Diệu giải thích: “Khổng hàn lâm tới là để dạy học cho Họa My, muội cũng biết rồi đấy, đến trường quá đắt…”.
Mời một người kiến thức đầy mình nổi tiếng như Khổng hàn lâm tới làm thầy cho con, thì chi phí có lẽ cũng đủ để mở hai trường tư ấy chứ, Thanh Thu cảm thấy tốt nhất nàng vẫn nên không hiểu gì thì hơn. Nàng lập tức mỉm cười đưa quà cho Tô Diệu, rồi lại cầm một miếng bánh ngọt ở trong đó dỗ Họa My. Thanh Thu rất thích chơi với trẻ con, nàng trêu Họa My cười tít mắt, kể rành mạch hết vì sao “Khổng phu tử” lại đến dạy chữ cho mình, hằng ngày đưa nó đi đâu chơi…
Vệ Minh và Khổng Lương Niên ngồi trong một căn phòng nhỏ, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía cửa, nơi Thanh Thu đang chơi với Họa My. Thì ra nàng thích trẻ con, hồi còn ở phủ quận vương, con gái của nhị phu nhân, đứa em gái đáng yêu của hắn thường xuyên thấy xuất hiện bên cạnh nàng.
Khổng Lương Niên rất giữ lễ nghĩa, ngồi ngay ngắn, nghe thế tử hỏi chuyện: “Nghe nói Khổng hàn lâm và Thanh Thu là chỗ quen biết cũ?”.
Thế tử hỏi vậy khiến y hơi chột dạ, việc này rất ít người biết, thế tử nghe được từ đâu? Bởi vì hễ nhắc tới chuyện vì sao hai người bọn họ quen nhau, thì sẽ phải nói đến người bằng hữu cũ đó của y. Nếu người đó thật sự đã chết rồi thì cũng thôi, nhưng đối tượng lại chưa chết, còn trở thành nhân vật quan trọng của Bắc Vu. Phàm những việc có liên quan tới người đó, đều khiến y sợ hãi, không kìm được việc đắn đo suy đoán xem thế tử lại hỏi như thế là có ý gì.
Nghĩ đến chuyện mình và Ninh Tư Bình năm lần bảy lượt lén lút gặp nhau, mặc dù không liên quan gì tới việc nước, nhưng lòng Khổng Lương Niên vẫn hoang mang, chỉ sợ nói nhiều sẽ sai nhiều, bèn thận trọng đáp: “Vâng, từng quen biết nhau từ vài năm trước”.
“Ta còn nhớ thời gian trước đó không lâu, ngài còn nhất định nếu không phải Thanh Thu thì không lấy, tại sao chớp mắt đã cùng sư tỷ của Thanh Thu rồi? Đừng nói với ta là ngài chỉ muốn nhận trò dạy học đấy.”
Trước cửa nhà quả phụ thị phi nhiều, Tô Diệu ở một mình, Khổng Lương Niên là người đọc sách, thứ kiêng kỵ nhất chính là quan hệ nam nữ kiểu này, sao lại tự hủy hoại thanh danh mình, không ngại hiềm nghi mà tới đây.
Khổng Lương Niên còn đang nghĩ xem nên làm thế nào để tránh được việc thế tử sẽ chất vấn, không ngờ thế tử lại chẳng đôi co với y về chuyện quen biết với Thanh Thu, quay sang hỏi chuyện y và Tô Diệu. Y cầu còn chẳng được nữa là, mặc dù ngượng ngùng nhưng vẫn còn tốt hơn nhiều so với việc bị hỏi về quan hệ giữa mình và Thanh Thu.
Từ lúc gặp thế tử đến giờ, Khổng Lương Niên căng thẳng tới mức trán lấm tấm mồ hôi, y khẽ đưa tay áo lên lau rồi mới đáp: “Tại hạ dạy học là thật, Họa My sáu tuổi rồi vẫn chưa được đến trường, từ sau lần nghe tiếng đàn của Tô Diệu ở phủ của ngài, đã có cảm giác như là tri kỷ, sau này tình cờ gặp gỡ vài lần, thương nàng cô nhi quả phụ n