XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342010

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2010 lượt.

g biết liêm sỉ như thế?
Thế tử cuối cùng lại chẳng nói rõ ràng điều gì, nàng buồn chán đến thê lương, bao nhiêu cảm xúc bị dồn nén tới mức nàng sắp không thở được, sao hắn có thể quên?
Xe ngựa dừng trước Tư Thu viên, tên của khu vườn này khiến bước chân nàng phải dừng lại. Mọi viên tử trong khắp thành Việt Đô này không phải cái nào nàng cũng biết, nhưng mấy năm trước nơi đây không phải tên là Tư Thu viên, rõ ràng được gọi là Quế viên. Bên trong trồng rất nhiều cây quế, vốn là sản nghiệp của họ Cao, sau này nhà họ Cao chuyển đi nơi khác, khu vườn cũng đổi chủ. Cũng phải, giờ người sống ở đây là chủ của nó, y thích gọi là gì thì gọi.
Hôm nay, Tuyết Chỉ ăn mặc trang điểm vô cùng nhẹ nhàng, nghĩ tới chuyện chủ nhân của viên tử vẫn chưa hồi phục, nên không đành ăn vận trang điểm rực rỡ. Nhưng mỹ nhân đúng là mỹ nhân, nàng ta chỉ mặc một chiếc váy màu trắng, khuôn mặt lộ ra trên phần cổ áo bằng lông cũng màu trắng, bộ dạng yếu ớt đáng thương khiến người ta đau lòng.
Chắc là đợi đã lâu, nên đôi mắt của Tuyết Chỉ trông có vẻ lo lắng, vừa thấy hai người bèn thân thiết gọi: “Hai vị đến rồi, ta còn tưởng phải đích thân chạy đến phủ thế tử cơ. Thanh Thu tỷ tỷ, hôm nay là sinh thần của tỷ, muội vốn định bao một kịch lầu bên ngoài, mời gánh kịch Tề gia diễn một hai vở cho náo nhiệt. Có điều sức khỏe của Tư Bình chưa bình phục hẳn, nên muội không yên tâm để huynh ấy một mình, đành bày tiệc trong nhà thôi, tỷ không phiền chứ?”.
Ninh Tư Bình có bị thương hay không, trong lòng Thanh Thu biết rất rõ, Tuyết Chỉ đang che giấu giúp y hay là không biết thật? Nàng còn đang buồn phiền vì không biết tới đây rồi có phải gặp Ninh Tư Bình hay không, giờ nghĩ lại thấy, người ta là bệnh nhân, dù là giả vờ nhưng cũng phải nằm im một chỗ.
Những việc xảy ra ở đây vài hôm trước chỉ có Huống Linh Ngọc là không biết, nàng ta quan tâm hỏi: “Ninh tông chủ bị ốm sao?”.
“Không hẳn, mấy hôm trước, trong đám ca vũ mà hoàng thượng ban thưởng lại có thích khách trà trộn, làm Tư Bình bị thương, cũng may không quá nghiêm trọng. Haizz, muội muội cũng nên để ý, nghe nói trong phủ thế tử cũng được ban thưởng không ít ca vũ.”
Huống Linh Ngọc nghe mà buồn bã, mặc dù ở trong cùng một phủ, nhưng nàng ta và thế tử biểu ca mấy hôm nay không gặp nhau. Nghe Tiểu Liên nói, dù bận bịu thế nào, biểu ca cũng đến thăm hỏi Thanh Thu. Nàng ta không buồn bã đau thương như mọi người nghĩ, dù sao gả cho biểu ca cũng là ý của cô mẫu, không phải nàng ta muốn thế. Ngược lại người bạn thân của biểu ca là Tống Củng, liên tục tặng quà quan tâm Linh Ngọc, khiến nàng ta cảm thấy một sự ấm áp trước nay chưa từng có.
Thanh Thu quan sát quang cảnh trong Tư Thu viên, căn bản không để ý tới sự châm chích trong lời nói của Tuyết Chỉ, vừa đi vừa hỏi: “Tô Diệu tỷ tỷ có đến không? Có đưa Họa My đến cùng không?”.
Tuyết Chỉ điềm đạm đáp: “Đã đến rồi, chỉ có mình tỷ ấy, muội đợi đón hai người, nên đã mời tỷ ấy ra phòng ngoài, giờ có lẽ tỷ ấy đang được đưa tới đây, muội bày tiệc ở Nhiễm Hương các khoản đãi ba vị”.
Vậy ý của nàng ta là khách như Tô Diệu, không cần phải tiếp đón.






Cần Gì Phải Cố Chấp
Tư Thu viên không lớn, mà tâm tư của mấy người bọn họ cũng chẳng đặt nặng vào việc ngắm cảnh, huống hồ hoa quế trong vườn đã rụng cả rồi, giờ chỉ còn lá, Nhiễm Hương các cũng chỉ có tên là Nhiễm Hương mà thôi.
Thanh Thu đang nghĩ bây giờ thân phận của nàng rốt cuộc là gì? Theo lý thì nàng là nhân vật chính, nói rằng tổ chức sinh thần cho nàng, nhưng Tuyết Chỉ chỉ cầm tay Huống Linh Ngọc đi phía trước, nói chuyện về nhạc lý, nói về những kiến thức mà nàng ta có được khi chu du bên ngoài. Trong mắt Tuyết Chỉ, thân phận của Huống Linh Ngọc còn tôn quý hơn nàng, nàng chẳng qua chỉ là nhờ phúc của Linh Ngọc tiểu thư, nên mới có cơ hội đến đây mà thôi.
Tô Diệu thở dài, “Nếu không phải vì muội thì ta đã không tới, không khí này đưa Họa My ra ngoài chơi cũng rất tuyệt”.
“Khổng phu tử hôm nay không đi cùng tỷ sao?”
Thanh Thu nghe những lời dịu dàng quan tâm của nàng ta, gật đầu đáp: “Thế thì ta phải cảm ơn muội thật, bắt muội mở tiệc chúc mừng sinh thần, lại còn hao tâm tổn trí tìm cho ta món quà tốt thế này, Tuyết Chỉ muội muội, mấy năm không gặp, quả nhiên muội đã trưởng thành lên nhiều”.
“Mấy năm không gặp, muội vẫn luôn nhớ đến những ngày cùng học đàn với tỷ, Thanh Thu tỷ tỷ, tỷ còn nhớ không?”
Những ngày tháng ấy là quãng thời gian bình yên nhất trong cuộc đời Thanh Thu, nàng có cha mẹ, bằng hữu. Ngày ngày được bầu bạn với tiếng đàn mà nàng yêu thích nhất, còn cả Bình ca ca thương yêu nàng từ nhỏ, cuộc sống đầy đủ, có thể nói là không sầu không lo, sao có thể quên được.
Đương nhiên ngày ấy nàng và Tuyết Chỉ thật sự thân thiết, không giống bây giờ một tiếng gọi tỷ tỷ của nàng ta khiến Thanh Thu khó chịu cả nửa ngày.
Đệ tử của Ngũ Liễu tiên sinh rất đông, tôn trọng tiền bối, những môn đệ mới vào thường do những học trò lâu năm kèm cặp. Năm đó khi Tuyết Chỉ mới đến học đàn