Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342118
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2118 lượt.
trước đây, mặc dù nhìn qua thì dường như không thay đổi gì. Nhiều năm nay, em sống vui vẻ chứ.”
Hòa Hòa nói: “Trước khi anh xuất hiện, luôn rất vui vẻ. Sao hả, anh muốn cứu giúp trái tim không vui vẻ này của em sao?”
Sầm Thế nói: “Anh muốn cứu giúp trái tim của mình.”
Hòa Hòa làm ra vẻ ăn phải đồ chua nói: “Sầm Thế, đây là lời thoại năm đó của cô Quỳnh Dao, bây giờ sớm đã không còn thịnh hành rồi.”
Sầm Thế giả vở ngây thơ hỏi: “Vậy bây giờ thịnh hành cái gì?”
Hòa Hòa cũng cảm thấy lúc nãy mình hơi quá, giọng điệu ôn hòa hơn nhiều: “Bây giờ thịnh hành cool boy, không nói chuyện, cũng không tùy tiện xuất hiện, chính là cái dáng vẻ trước đây của anh, bây giờ lại thịnh hành trở lại rồi.”
Sầm Thế nói: “Em nhớ dáng vẻ trước đây của anh rõ như vậy sao?”
Hòa Hòa biết rằng đã lỡ miệng, nhanh chóng chuyển đề tài: “Sao anh cứ ỳ ở đó không đi hả? Thời gian đẹp nhất của đàn ông nên dùng vào lập nghiệp, chứ không phải là tán gái.”
Sầm Thế nói: “Gần đây anh đều ở lại tỉnh này, đợi bạn em hưởng tuần trăng mật về, anh sẽ đi thành phố tỉnh lị, ở đó khoảng nửa năm.”
Hòa Hòa nói: “Ồ, chẳng trách, anh xưa nay không thể thiếu những tiết mục góp vui.”
Sầm Thế không biết phải làm sao nói: “Hòa Hòa, anh thừa nhận trước đây anh không tốt, hơn nữa gần đây anh bám em cũng khiến em phiền lòng, nhưng chúng ta có thể nói chuyển bình thường được không? Anh chỉ hy vọng nhìn thấy dáng vẻ cười nói vui vẻ của em giống như trước đây.”
Hòa Hòa nặn ra một nụ cười vô cùng rực rỡ cho anh xem: “Có phải là như thế này không? Anh nói sớm một chút, hà tất phải vòng vo như thế? Người thông minh đều không trực tiếp lắm thì phải?”
Sầm Thế bị cô làm cho đau cả đầu, ấn thái dương cười đau khổ: “Được được, sau này anh thật sự không làm phiền em nữa. Nhưng nếu có một ngày em cần anh giúp đỡ, nhất định nhớ đến tìm anh. Anh hy vọng có thể làm chút gì đó cho em, để bù đắp sự tổn thương mà anh gây cho em.”
Người trong lòng có ma, cho rằng người khác đều là ma.
Ngày hôm sau Tiêu Hòa Hòa xin nghỉ trước một tiếng, tìm bạn cô là Đinh Đinh để đi xem xe với cô.
Đinh Đinh nói: “Ơ, không phải nói cả đời này chỉ ngồi xe người khác, không làm lái xe sao? Còn tính cho tớ xem một khoan tiền lớn có lợi hơn giữa gọi xe và mua xe, khuyên tớ cũng không nên mua xe. Sao bỗng nhiên lại thay đổi ý định thế?”
Hòa Hòa nói: “Có tuổi rồi, cách nghĩ tự nhiên cũng sẽ thay đổi mà. Cậu nhớ không trước đây tớ chỉ thích vẽ hình đen trắng, nhưng bây giờ tớ rất mong bôi hết tất cả các màu lên.”
Đinh Đinh nói: “Thật kỳ lạ, cậu vẫn còn giữ lại được cái dáng vẻ thiếu nữ thanh xuân, trái tim lại già thành bà lão rồi.”
Hòa Hòa phì cười huých cô một cái: “Nói vừa thôi, thật ra cái gì đều chỉ cần thích ứng là được, lúc học lái xe những chiếc xe kém đến vậy, sau này tớ đều cảm thấy vô cùng thuận tay. Tớ lại cảm thấy Ferrari rất hợp với tớ, cậu mua cho tớ nhé.”
Đinh Đinh nói: “Bảo anh trai Trịnh Hài của cậu mua cho, anh ấy nhất định đồng ý.”
Hòa Hòa nói: “Dựa vào cái gì chứ? Anh ấy đâu phải là anh trai ruột của tớ.”
“Anh Trịnh Hài mà nghe thấy câu này, nhất định sẽ rất không thoải mái đấy.”
Hòa Hòa không mang theo tiền mặt, đang viết hợp đồng giao trước bao nhiêu tiền đặt cọc, đến lúc xem thủ tục tiếp theo phải làm như thế nào, ông chủ hãng xe đúng lúc đến tuần tra công việc, lúc đi qua Hòa Hòa nhìn cô thêm mấy cái: “Ấy, cô không phải là…..người đó của Trịnh tổng……….cô tên là Tiêu Hòa Hòa đúng không?”
Hòa Hòa gật đầu, lờ mờ nhớ ra người này.
Thật ra sau khi trưởng thành Trịnh Hài liền không đưa cô đi gặp mấy người bạn lung tung vớ vẫn nữa, gặp qua 1,2 lần, cô cũng không nhớ được.
Người này dáng người cao lớn, dáng vẻ đại ca chất phác thật thà, hình như trước đây là một người cung ứng cho công ty Trịnh Hài. Hòa Hòa có thể nhớ được là vì bữa tiệc hôm đó của mấy năm về trước, vị tiên sinh này đem theo một cô gái nhỏ ít tuổi của mình, đúng lúc Hòa Hòa không có việc gì, cho nên Trịnh Hài cũng đem cô đi, người khác uống rượu, Hòa Hòa liền cứ chơi với cô bé đó.
Vị đại ca này lúc đó mới góa vợ không lâu, uống vào vài li rượu, liền tức cảnh sinh tình, cứ nói lúc Hòa Hòa cười rất giống người vợ đã mất của anh ta, mượn rượu kết nghĩa huynh muội với Hòa Hòa, hỏi han ân cần Hòa Hòa lúc lâu. Đây là một người đàn ông vô cùng chất phác lại thẳng thắn, Hòa Hòa thấy hơi hơi buồn cười, lại vô cùng cảm động, cho nên đến bây giờ cũng có ấn tượng rõ nét.
Vị đại ca đã đổi ngành này nhận ra Hòa Hòa vô cùng vui vẻ, liên tục nói vẫn thường liên lạc với Trịnh Hài, lại luôn không gặp cô, liên miệng nói nhân viên viết lại phiếu, cho Hòa Hòa giảm giá lớn, tặng thêm một đống tặng phẩm. Lúc Hòa Hòa hỏi về thủ tục sau này, ông chủ nói: “Đâu cần cô phải tự mình đi? Để lại chứng minh thư và số điện thoại là được, đợi họ làm xong, sẽ đưa qua cho cô. Nếu cần cô trực tiếp ra mặt, để họ đến đón cô. Tiền? Tiền không vội, đợi khi nào rảnh gửi vào tài khoản công ty là được.”
Kinh ngạc đến mức