XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mua Dây Buộc Mình

Mua Dây Buộc Mình

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342108

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2108 lượt.

uống liền nói: “Hay là như thế này đi? Chúng ta cũng đánh cược một lần, nếu ba tháng sau, chúng ta vẫn còn giữ được như bây giờ, vậy chúng ta sẽ suy nghĩ nghiêm túc vấn đề sau này. Thời gian tính từ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt nhé.”
Dương Úy Kỳ cân nhắc từ ngữ chầm chầm nói: “Anh đó coi như là lời hứa? Tỏ tình?”
“Em nghĩ là cái gì, thì là cái đó.”
Dương Úy Kỳ cũng cười, nghĩ nghĩ rồi nói: “Được. Nếu theo quy định hợp đồng, “Giao hẹn” vừa nãy của anh đã đầy đủ hiệu lực pháp luật, anh đã không có cách nào đơn phương hủy bỏ.”
Trịnh Hài hơi nhếch khóe miệng lên, nửa đùa nửa nghiêm túc nói: “Nếu em có ghi chép để điều tra, sẽ phát hiện ra tín dụng của anh luôn không tồi. Còn nữa, bệnh nghề nghiệp của em quá nghiêm trọng rồi đấy.”
Chương 18.3:
Hòa Hòa và Thời Lâm ăn tối xong, Thời Lâm đưa cô về nhà.
Bữa cơm rất vui vẻ, Thời Lâm đối xử với cô từ trước đến nay luôn giống như người anh trai lớn thân thiết. Hòa Hòa thuận miệng nói một câu, anh đều đối đãi một cách nghiêm túc. Đối với thuật ngữ chuyên ngành mà Hòa Hòa không thể hiểu nổi, anh cũng sẽ dùng phương thức dễ hiểu nhất để giải thích cho cô nghe. Anh xưa nay là thế.
Trên đường đi qua một hàng kem mới mở, trên phía đầu cửa làm thành một khối hoa quả lập thể, rất rực rỡ đáng yêu, Hòa Hòa không kiềm được nhìn thêm một lát.
Thời Lâm dừng xe ở cách đó mấy mét, quay đầu lại hỏi cô: “Em muốn ăn không?”
Hòa Hòa vốn dĩ không hề muốn ăn, nhưng thấy anh dừng xe lại, liền gật gật đầu, nói: “Lần này để em mời anh.”
Đầu con đường này là một góc công viên nho nhỏ, họ dừng xe, đến bên đó ăn kem.
Hoà Hòa ăn từng miếng nhỏ, nhưng vẫn ăn rất nhanh, Thời Lâm chỉ nhìn cô ăn, đợi cô ăn hết một phần, liền đưa phần còn lại trên tay cho cô, nói: “Thật ra ăn nhiều không tốt cho dạ dày, em cũng nên ăn ít thôi.”
Hòa Hòa thẹn thùng nói: “Ôi, em quên mất anh không ăn đồ lạnh.” Cô lờ mờ nhớ rằng Thời Lâm đã từng nói bản thân mình không ăn kem.
Thời Lâm nói: “Anh chỉ là nhìn dáng vẻ em lúc ăn thấy vô cùng vui vẻ, đến mức khiến tâm trạng người khác cũng trở nên vui hơn, cho nên giữ giúp em, như thế có thể nhìn thêm được một lần nữa.”
Hòa Hòa hơi hơi ngại ngùng, cúi đầu chuyên tâm ăn phần thứ 2, không nói chuyện nữa.
Thời Lâm cười nói: “Anh không nên nói câu đó với em, kết quả là bây giờ cả khuôn mặt em đề phòng cảnh giác, hoàn toàn khác với dáng vẻ lúc nãy.”
Hòa Hòa hơi cười cười, chuyển đề tài: “Lần này anh đi, bao giờ quay lại?”
“Em hy vọng anh quay lại không?” Thời Lâm nghiêm túc hỏi.
“Đương nhiên là em hy vọng những đồng bào tinh anh ở nước ngoài đều có thể trở về đem hết sức mình phục vụ cho tổ quốc rồi.” Hòa Hòa đùa cợt định giả vờ qua cửa.
“Cái lý do này được.” Thời Lâm ngừng lại một lát, chần chừ mở miệng, “Hòa Hòa, có một câu nói, anh biết là mạo muội, nhưng nếu bây giờ anh không nói, anh chỉ sợ sau này sẽ càng không có dũng khí, hoặc là không có cơ hội nữa.”
Hòa Hòa cúi đầu không nói.
Thời Lâm yên lặng một lúc: “Hòa Hòa, ở tuổi của anh, không thể chưa từng yêu ai được. Nhưng khi ở bên em anh cảm thấy rất thoải mái, em khiến anh có ý nghĩ muốn ổn định cuộc sống.”
Hòa Hòa tiếp tục không nói.
“Anh không cần bây giờ em phải quyết định cái gì, anh chỉ là muốn cho em biết. Nếu…..nếu em vẫn chưa có đối tượng qua lại đủ để khiến em đặc biệt rung động, hoặc là, em cảm thấy ở bên cạnh anh không quá buồn chán, quá vô vị, vậy thì…….anh hy vọng……….có thể thử cùng anh……..”
Hòa Hòa bỗng nhiên nhìn về phía anh. Mặc dù là buổi tối, nhưng ánh đèn trong công viên rất đầy đủ, Thời Lâm không thể né tránh cái nhìn chăm chú của ánh mắt trong sáng đó, câu nói ấy anh lại không có cách nào nói hoàn chỉnh được.
Hòa Hòa nhẹ nhàng nói: “Anh Thời, em luôn tôn trọng và thích anh như một người anh trai, giống như anh Trịnh Hài vậy.”
Thời Lâm yên lặng một lát, cười đau khổ nói: “Hòa Hòa, thật ra em không cần cho anh một đáp án nhanh như thế, vốn dĩ em ít nhất có thể khiến cho anh có lý do đầy đủ để sống mấy ngày chờ đợi chứ.”
Hòa Hòa cúi đầu nhìn hộp kem đang cầm trong tay, sữa tươi và kem bên trong đã sớm bị nhiệt độ của lòng bàn tay cô làm cho tan ra, tan thành một đống. Cô dùng giọng nói nhỏ hơn: “Anh Thời Lâm, anh là người tốt, rất tốt. Nếu em có chị em, em sẽ hy vọng họ được gả cho anh.”
“Đáng tiếc em lại không muốn gả cho anh, cho nên anh chưa đủ tốt.:
“Đây không phải là vấn đề của anh.” Giọng nói của Hòa Hòa dường như khiến anh không nghe thấy, “Bạn của anh trai em, mãi mãi cũng chỉ có thể là anh trai của em, cách nghĩ này, từ nhỏ đến lớn, em chưa từng có thay đổi gì. Cho nên, chắc chắn không phải là anh không tốt, mà là vì bản thân em.”
“Nếu như……Hòa Hòa, nếu anh không phải là……..Vậy em có…….” Cái dáng vẻ hiếm thấy đó của Hòa Hòa ngược lại khiến Thời Lâm có cảm giác áy náy, lần đầu tiên anh phát hiện, khả năng ăn nói của bản thân mình hóa ra rất kém, từ ngữ không đặt được ý.
“Không có nếu như.” Cuối cùng Hòa Hòa ngẩng đầu lên, nhưng không hề nhìn anh, mà nhìn ra một nơi có ánh đèn ở không xa. Cô lại lặp lại mộ