Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342115
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2115 lượt.
t lần như cái máy, “Không có nếu như.”
Thời Lâm bỗng nhiên dường như có chút tỉnh ngộ. Anh chần chừ mở miệng: “Hòa Hòa, có phải là em thích Trịnh Hài không, mà cậu ấy lại không hiểu tâm ý của em?” Nói xong câu đó anh vội vàng giải thích, “Anh không có ý gì khác, nếu là đúng vậy, ít nhất anh cũng có thể thử làm cho cậu ấy biết.”
“Không có.” Hòa Hòa cũng không hoảng loạn, cũng không ngại ngùng tức giận, ánh mắt cô kiên định nhìn Thời Lâm, “Thật sự không có, em chưa từng nghĩ như vậy. Em chỉ hy vọng anh ấy là tiểu thư Dương Úy Kỳ sớm kết hôn, hạnh phúc cả đời.”
Thời Lâm hơi than thở một lát, không nói gì nữa.
Cái bữa cơm này, bắt đầu nhẹ nhàng, kết thúc hụt hẫng như thế. Thời Lâm lịch thiệp đưa Hòa Hòa về nhà, trên đường cô không nói gì. Thời Lâm muốn điều tiết một chút không khí trong xe, mở màn hình tivi trên xe, chuyển liên tục mấy kênh, nhưng đều đang phát những bài tình ca đau thương.
Anh lúng túng nhìn Hòa Hòa cười cười, cô cũng đúng lúc nhìn anh, trên tay cầm một chiếc đĩa không biết đã rút ra từ khi nào: “Bật cái này đi.”
Lại là nhạc giao hưởng cổ điển, vô cùng không phù hợp với âm thanh đường phố xe cộ ồn ào ở bên ngoài xe, nhưng lại thành công khiến cho không khí giữa họ trở nên thoải mái hơn rất nhiều.
Thời Lâm nói: “Hòa Hòa, coi như anh chưa từng nói những lời lúc nãy nhé, lần sau anh quay lại đừng giả vờ không quen anh. Không phải là em đã nói trước cửa nhà em có một cửa hàng thịt nướng nhỏ có mùi vị rất ngon sao? Lần sau mời anh đến đó ăn cơm nhé.”
Hòa Hòa nói: “Được.” Lại cố gắng nháy nháy mắt nói, “Tối nay ngoài công việc của anh ra, anh chẳng nói gì khác cả.”
“Đúng thế, anh già rồi, trí nhớ không được tốt.” Thời Lâm cười rồi nói một cách rất phối hợp.
Thời Lâm lái xe rất chậm, những vẫn rất nhanh đưa cô về đến nơi. Anh xuống xe giúp cô mở cửa.
Hòa Hòa đi ra cách mấy mét quay đầu lại đứng đó, nói: “Anh Thời Lâm, anh đi trước đi.”
“Anh nhìn em lên lầu, đợi em bật đèn rồi anh đi.”
Thời Lâm nhìn cô dùng bước chân nhanh hơn lúc bình thường đi lên lầu. Không ngoài dự tính của anh, đèn phòng Hòa Hòa cũng sáng nhanh hơn bình thường rất nhiều.
Trong bóng tối anh cười cười chế giễu bản thân mình, quay người lên xe, trước khi khởi động lại xe, chuông báo tin nhắn điện thoại anh reo lên một lát. Là tin nhắn của Tiêu Hòa Hòa, ba chữ đơn giản: “Em xin lỗi.”
Anh nhìn ba chữ đó đờ đẫn, cho đến tận lúc màn hình tối đi, mới nhớ ra bản thân mình cũng nên nhắn lại một tin. Anh thử dùng chức năng vẽ hình mà anh chưa từng sử dụng đó, lóng ngóng vẽ lên trên màn hình một khuôn mặt cười, gửi đi cho Hòa Hòa. Dưới hình mặt cười anh viết một câu: “Nếu em cần giúp đỡ, nhớ đến tìm anh.”
Cái mùa này khiến tinh thần của con người hơi hỗn loạn, phản ứng hơi thất thường.
Sáng sớm liền có người gửi tặng một bó hoa tươi lớn đến cho Tiêu Hòa Hòa, bách hợp và hoa oải hương, dùng dây lụa bó lại tinh xảo, thiếp rất đẹp, không có in quảng cáo của cửa hàng hoa, càng giống như là đặc biệt đi mua về, bên trên có mấy chữ tuấn tú nhõ nhã: “Chúc em may mắn, nhất định phải hạnh phúc.” Sau đó là chữ ký của Thời Lâm.
Hòa Hòa cẩn thận cất tấm thiệp đó đi, cắm hoa vào chiếc bình gốm mà cô tự tay làm.
Nhân viên thiết kế mỗi người có một ngăn phòng vuông, về cơ bản không giấu nổi bí mật gì, lúc cửa hàng hoa đưa hoa đến, liền có đồng nghiệp nam huýt mấy tiếng sáo về phía cô. Thấy cô cẩn thận đối xử với bó hoa đó, lại thêm mấy tiếng huýt sáo nữa.
Hòa Hòa giả vờ không nghe thấy, chỉ ngại ngùng cười cười. Cô tìm ý nghĩa loài hoa. Hoa oải hương: đợi tình yêu, bách hợp: vạn sự như ý.
Trịnh Hài và Dương Úy Kỳ đang ăn cơm ở một nhà hàng rất có phong vị. Dương Úy Kỳ đi ra ngoài nghe điện thoại, lúc quay lại nói với Trịnh Hài: “Em vừa thấy một người rất giống Hòa Hòa, chính là tại căn phòng ở dãy ngay bên cạnh chúng ta.”
“Đi với con trai?”
“Một người thanh niên trẻ tuổi. Em không dám nhận, nên không qua đó. Anh muốn qua đó nói với cô ấy mấy câu không?”
Cái phương hướng mà Dương Úy Kỳ nói chính là trước phía mặt nghiêng của Trịnh Hài, anh hơi nghiêng người nhìn một lát, không nhìn thấy gì, nói: “Thôi đi, con bé sẽ ngại.” Sau đó tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Lúc đầu Trịnh Hài đoán là có lẽ là Thời Lâm, lại nghĩ đến Thời Lâm bây giờ đã ở Bắc Kinh, mấy ngày nữa sẽ quay về nơi làm việc ở nước ngoài.
Đàn ông tò mò thật ra rất vô vị, anh kìm nén lòng hiếu kỳ, nhưng vẫn không kìm được thường thường liếc nhìn về bên đó, cho nên anh cuối cùng cũng có cơ hội biết dược người đàn ông trong căn phòng đó là ai, sau đó Trịnh Hài liền không nhìn về phía đó nữa, cũng càng nói ít hơn.
Lúc Trịnh Hài lại một lần nữa không theo kịp chủ đề của Dương Úy Kỳ, Dương Úy Kỳ nói: “Trịnh Hài, anh lại bắt đầu nghiên cứu ngón tay anh rồi.”
Trịnh Hài vì bị cô nhìn rõ liền cười cười, thu tay về trước mặt bàn, vẫn không nói gì.
Dương Úy Kỳ yên lặng một lát, phá vỡ sự yên lặng đó nói: “Người con trai đó, chính là người mà trước đây anh nhắc đến,