Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342085
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2085 lượt.
àm theo không bỏ lỡ.
Dương Úy Kỳ không kìm được: “Sau này nếu anh làm cha, nhất định sẽ chiều con đến mức không ra thế nào nữa.” Cô nói xong câu này mới nghĩ đến ý đằng sau, liền lập tức đỏ mặt.
Trịnh Hài dường như không phát hiện ra: “Có thể, lâu rồi không chơi với trẻ con. Em xem từng này chắc là đủ rồi nhỉ.”
“Không phải anh nói là chỉ chăm sóc nó một tuần thôi sao? Đồ anh mua đủ cả một tháng rồi.”
Ngày hôm sinh nhật Trịnh Hài, Dương Úy Kỳ quả thật đến nhà Trịnh Hài rất sớm.
Cô bấm chuông, nghe thấy Trịnh Hài nói một câu: “Đến đây.” Một lát sau lại không có động tĩnh gì, lại nghe thấy anh nói: “Tự em có thể mở được không?”
Tần suất cô ấn chuông rất đặc biệt, cho nên Trịnh Hài luôn có thể biết là cô từ tiếng chuông cửa.
Cô tự mình tìm chìa khóa mở cửa, vừa vào cửa liền nhìn thấy một cảnh đáng cười. Mèo Tiểu Bảo cắp một chiếc dép đi trong nhà của Trịnh Hài trốn vào một góc, Trịnh Hài đang một chân trần đứng sóng đôi với nó.
Dương Úy Kỳ càng cười ghê hơn: “Tiểu Bảo béo hơn nhiều so với lần trước em gặp nó.”
Dương Úy Kỳ cũng cười thành tiếng: “Xem ra mấy ngày nay anh sống chung với nó rất vui vẻ.”
“Lúc nãy em nói nó béo, cho nên anh giúp nó giảm cân.”
Trịnh Hài vứt mấy quả bóng trong tay cho mèo Tiểu Bảo. Nó thấy bản thân mình không đỡ được, lại sợ đập vào, meo lên một tiếng liền trốn vào gầm ghế sô pha.
Trịnh Hài bò dậy từ mặt đất, chỉnh lý quần áo một lát, rửa tay chuẩn bị ăn cơm.
Bởi vì nhà Trịnh Hài từ nhỏ liền không có truyền thống tổ chức sinh nhật gì, ngay cả quà sinh nhật cũng không nhận, gần đây lại cảm cúm, ăn rất thanh đạm, cho nên Dương Úy Kỳ cũng theo sự dặn dò của anh chuẩn bị rất đơn giản, chỉ là nấu mỳ giò heo tốn rất nhiều thời gian.
Trịnh Hài vừa ăn vừa nói: “Mỳ em nấu không tồi.”
“Giống mùi vị trước đây anh ăn?”
“Ừ. Em học được từ đâu vậy? Hòa Hòa luôn nói đây là phương thức bí mật của nhà cô ấy.”
Dương Úy Kỳ khựng lại một lát, nói: “Chính là Hòa Hòa chép cho em cách làm.”
Trịnh Hài “ồ” một lát, liền không nói nữa, cắm đầu ăn hết sạch nước canh trong bát mỳ không để lại một chút, thức ăn lại không ăn một miếng.
Dương Úy Kỳ lấy bát xơi thêm cho anh một bát nữa, Trịnh Hài cảm ơn, nhất thời không nghĩ ra lời gì khác, dường như thuận miệng hỏi một câu: “Em thường liên lạc với cô ấy?”
“Hôm trước em gặp cô ấy, còn nhờ cô ấy giúp một việc.”
Trịnh Hài cúi mắt xuống hỏi: “Cô ấy quay lại rồi?”
“Là em đến chỗ cô ấy công tác, đúng lúc gặp cô ấy.”
“Em không nói cho anh biết việc đi công tác.
“Xuất phát lúc sáng sớm, chiều hôm đó liền quay lại. Về sau quên không nói cho anh.”
“Biết rồi.” Trịnh Hài không hỏi nhiều nữa.
Sau đó Dương Úy Kỳ chủ động mở miệng giải thích: “Gần đây chúng em nhận một vụ, em đến viện phúc lợi bên đó lấy chứng cứ, kết quả là gặp Hòa Hòa đang dạy môn thủ công mỹ nghệ cho mấy đứa trẻ nhỏ. Cô ấy đã làm tình nguyện viên một tháng rồi. Sau đó chúng em nói chuyện một lát.”
“Ồ”
“Sắc mặt cô ấy trông không tồi, mấy đứa trẻ rất thích cô ấy. Cô ấy nhờ em hỏi thăm anh.”
Trịnh Hài không nói, cúi đầu che miệng ho rất lâu, Dương Úy Kỳ không thể không giúp anh vỗ vỗ lưng.
Hễ im lặng xuống, Dương Úy Kỳ cũng không biết nên nói gì mới tốt.
Chắc là tiếng ho của anh làm kinh động đến mèo Tiểu Bảo, cái tên đó liền lén lút thò đầu thò cổ ở cửa phòng bếp.
Trịnh Hài ngoắc ngoắc ngón tay về phía nó, nó liền đung đưa đung đưa bách bộ vào, chui vào dưới bàn lăn mấy vòng, nghiên cứu đôi dép đi trong nhà của Dương Úy Kỳ, cuối cùng ngồi xuống dưới chân Trịnh Hài, cách xa mấy mét.
Tuy rằng tuần vừa rồi Trịnh Hài đối với nó hữu hảo chưa từng có, nhưng anh vẫn chưa đến vạn bất đắc dĩ, rất ít khi ôm nó, lúc ôm nó toàn thân cứng đờ. Mèo Tiểu Bảo là một con mèo khôn, hiểu được khi nhìn ánh mắt người khác, cho nên cho dù nó rất thích nũng nịu, nhưng không hề dám tùy ý nhảy vào lòng anh, chỉ nỗ lực lựa chọn cách thức khác để thu hút sự chú ý của anh.
Trước khi ăn cơm Trịnh Hài nhét vào đĩa của nó không ít đồ, hơn nữa nó dường như cũng đã ăn uống no say. Nhưng lúc anh gắp một miếng cá, nó lại rất không kém cỏi kêu lên, đôi mắt trông đợi nhìn bàn ăn.
Một lát sau, Dương Úy Kỳ tròn mắt kinh ngạc nhìn Trịnh Hài cúi người cuống, trực tiếp đưa miếng cá đó đến bên miệng nó, rất nhẫn nãi nhìn nó ăn đi từng miếng, cuối cùng còn lấy một tờ giấy ăn lau miệng cho nó.
Cho đến tận lúc Trịnh Hài ngồi thẳng dậy, vẻ mặt kinh ngạc của Dương Úy Kỳ cũng vẫn chưa hồi phục lại nguyên trạng.
Trịnh Hài thu đôi đũa lại, lúng túng cười cười nói: “Anh đi đổi một đôi khác.” Lại nhẹ nhàng đá mèo Tiểu Bảo một lát, ra hiệu nó tránh ra, mèo Tiểu Bảo không động đậy.
Dương Úy Kỳ đứng dậy: “Em đi tìm đĩa lấy cho nó một ít, xem ra nó thích món đó em làm. Anh cần thay đũa không? Tiếp tục dùng đôi đó nhé.”
Nhưng cuối cùng cô vẫn giúp Trịnh Hài lấy một đôi đũa mới, lại lấy chiếc đĩa của con mèo Tiểu Bảo. Lúc cô quay lại thấy mèo Tiểu Bảo lại bắt lấy Trịnh Hài, đang cắn gấu quầ