Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342074
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2074 lượt.
n anh lăn lăn, Trịnh Hài vẫy ống quần cũng không vẫy nó đi được, kết quả là nó nghịch càng vui hơn.
“Xem ra hai người ở bên nhau rất vui.” Dương Úy Kỳ cười cười nói.
“Tuần sau nó phải đi rồi.”
“Nếu anh thích, sao không giữ nó lại.”
“Anh không thích mèo lắm, chỉ là hiếu kỳ mà thôi.”
Trịnh Hài không đợi Dương Úy Kỳ lấy cá vào đĩa cho mèo Tiểu Bảo, liền nhấc cổ nó lên, gỡ nó ra khỏi chân, lại vứt nó ra rất xa.
Dương Úy Kỳ kêu lên một tiếng kinh hãi, lo lắng mèo Tiểu Bảo bị anh ném bị thương. Nhưng sức lực anh dùng vừa đúng, tên đó nhẹ nhàng đặt 4 chân xuống đất, không chỉ không bị thương, ngay cả vết tích của sự kinh hãi cũng không có, dường như đã quen với trò chơi này.
Dương Úy Kỳ đuổi theo đưa nó đĩa cá, nó không thèm để ý, chui vào dưới tủ không chịu ra. Cô đành đặt chiếc đĩa bên ngoài tủ.
Bị con mèo Tiểu Bảo làm loạn lên, bữa cơm này lại càng trầm lặng hơn. Bởi vì Trịnh Hài khản cổ, nói mỗi câu đều rất khó khắn, mà Dương Úy Kỳ cũng không còn không biết xấu hổ trêu anh nói chuyện nữa.
Cô thu dọn xong bếp nói: “Em không nên nghe lời anh, không có bánh sinh nhật, chẳng có chút cảm giác nào.”
“Nhà anh xưa nay không tổ chức sinh nhật. Nhiều năm nay đều quen rồi.”
Dương Úy Kỳ nói: “Như vậy thật chán,em thích nhất là lúc sinh nhật ra sức phung phí. Đợi sau này em cũng phải chú ý.”
“Anh không coi trọng như cha anh, em cứ hết sức mà phung phí. Đúng rồi, anh có đồ tặng em.” Trịnh Hài đứng dậy lấy ra một chiếc hộp nhỏ, ngồi xuống bên cạnh Dương Úy Kỳ đưa cho cô.
Dương Úy Kỳ mở ra, là một chiếc nhẫn kim cương xanh vô cùng rực rỡ, kiểu dáng vô cùng đơn giản mà cổ điển, viên kim cương xanh được cắt và nạm vô cùng hoàn mỹ chiếm hết hơn một nửa vòng nhẫn. Cô nhất thời sững sờ.
Trịnh Hài vừa giúp cô đeo lên, vừa hơi hơi cười nói: “Anh chưa từng nghĩ có cần phải làm một hình thức kỳ lạ không, ví dụ như giấu trong bánh gato, trong ly rượu, nhưng anh lo lắng cộm vào răng em. Anh còn thử huấn luyện con mèo Tiểu Bảo cắp ra, nhưng nó không hợp tác. Cho nên cuối cùng vẫn là cách thức vô vị này, dù gì xưa nay anh luôn như thế.”
Dương Úy Kỳ cúi đầu nói: “Em luôn biết rằng anh không phải là người lãng mạn, anh vốn dĩ không cần vì em mà miễn cưỡng làm những việc mình không thích.”
Trịnh Hài nói: “Vậy là em đồng ý lấy anh?”
“Em nói là không đồng ý sao?”
“Mấy ngày trước bỗng nhiên em nhớ ra, thời gian tổ chức hôn lễ của chúng ta đều định rồi, mà em lại hình như chưa được cầu hôn chính thức. Đây coi là gì hả?”
“Thật ra anh cảm thấy buồn cười đúng không, ngay cả cầu hôn cũng không cần chính thức, em đã hy vọng mau gả cho anh rồi.”
“Đổ tội oan. Anh chỉ là cảm thấy không công bằng với em. Có được không? Nếu không thích, có thể đổi kiểu khác.”
Dương Úy Kỳ quan sát cẩn thận một lát chiếc nhẫn trên tay: “Đương nhiên là thích. Sao lại có thể không thích chứ?” Cô vừa buồn bực vừa trêu nghẹo nói: “Hôm nay rõ ràng là sinh nhật anh mà? Sao lại cứ là em được nhận quà vậy?”
“Vậy sao? Còn có ai đi trước anh nữa hả?” Trịnh Hài thuận miệng hỏi.
Lúc anh thấy Dương Úy Kỳ lấy sợi dây chuyền từ trong cổ áo ra, nụ cười anh luôn để trên mặt dần dần thu lại.
Chiếc dây chuyền hình bàn tính nạm ngọc, Dương Úy Kỳ có tất cả 2 cái, đá lam bảo và hồng bảo. Cô thường thường thay dây chuyền, chỉ là hai chiếc này cô đeo nhiều nhất.
Mà lần này cô đeo, lại là mùa lục. Giả sử nếu không phải là cô tìm thấy đồ thay thế, vậy dây chuyền này vốn dĩ thuộc về một người khác, anh giúp Hòa Hòa cất giữ mấy năm nay, đợt trước cuối cùng lấy nó làm quà giáng sinh tặng cho cô.
Đầu óc Trịnh Hài hơi loạn lên, nghe thấy lời mình nói không đạt được ý: “Chúc mừng em, cuối cùng đã sưu tầm đủ.”
Dương Úy Kỳ nói: “Rất trùng hợp đúng không. Em vốn dĩ đã dự định từ bỏ muốn tìm một người bán khác, không ngờ đến lại là Hòa Hòa. Nếu không phải là hôm đó em gặp cô ấy, em đúng lúc đeo chuỗi dây này, khiến cô ấy chú ý, chắc là sẽ bỏ lỡ mất.”
Trịnh Hài đưa tay ra lấy nước.
“Không ngờ rằng Hòa Hòa lại chịu bỏ đi thứ yêu thích. Em muốn trả tiền, cô ấy kiên quyết nói cái này coi như là tặng quà cưới trước. Hôm đó cô ấy vốn dĩ không nói ra ý định, kết quả là sáng sớm nay em lại nhận được nó. Chắc cô ấy rất thích chuỗi dây này, em cảm thấy ngại.”
“Cô ấy có ý tặng em, em cứ nhận đi. Trước đây cô ấy dường như không để ý đến mấy đồ này.”
“Đồ này không coi là rẻ, chắc là bề trên tặng cô ấy. Em định tặng lại cô ấy một món quá, cuối tuần anh có thời gian cùng em đi chọn không?”
“Anh để thư ký Vi đi cùng em, cô ấy có lẽ rõ hơn một chút.” Giọng nói của Trịnh Hài còn khàn hơn cả lúc nãy.
Buổi tối Dương Úy Kỳ ở lại nhà Trịnh Hài. Sáng sớm hôm sau cô có việc, nên ngủ từ rất sớm, còn Trịnh Hài bật máy tính, vừa mở web, đồng thời chơi game đánh bài có sẵn trong hệ thống, vừa đợi một email.
Anh uống rất nhiều nước, cảm thấy mũi và cổ rất khó chịu. Dương Úy Kỳ trước khi đi ngủ dặn anh uống thuốc, lại rót cho anh nước pha dầu mè mật ong và dấm, cũng không có tác dụng,ngược lại khiến dạ dày anh âm ỉ đau.
Cả buổi tối nay