Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 134519
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/519 lượt.
nh hơn vì không muốn trễ tiết học đầu tiên của năm mới.
Cô đang đạp xe cật lực thì ở đằng xa, sau một thân cây cổ thụ đột nhiên xuất hiện một bóng người. Anh đứng dưới gốc cây, đôi mắt chăm chú nhìn về phía cô. Ánh mắt sâu thẳm, mơ hồ ấy chỉ có thể là của một người – Anh Hạo Đông.
Đột nhiên gặp anh ở đây, Lam Tố Hinh bất giác cảm thấy bối rối. Cơ thể cô khẽ chấn động, hai tay đang nắm tay lái trượt ra, “rầm” một tiếng, cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì phát hiện mình đã nằm sõng soài trên mặt đất, chiếc xe đổ kềnh ngay bên cạnh.
Có tiếng bước chân chạy vội đến, một đôi tay thon dài nhanh nhẹn đỡ cô dậy. “Cô không sao chứ?”
Ngẩng lên nhìn, trước mắt cô là khuôn mặt của Anh Hạo Đông. Vẫn là khuôn mặt xanh xao, gầy gò và khiến cô rung động như vậy. Mặt cô bỗng đỏ bừng, “Tôi không sao, cảm ơn anh!”
Cô chỉ bị ngã nhẹ, dựng xe lên kiểm tra, chiếc xe cũng không hỏng hóc gì. Anh Hạo Đông nhìn chiếc xe đạp màu xanh lam đó, giữa ấn đường hiện lên một màu u ám. “Đây là xe của U Đàm?”
“Vâng, dì tôi bảo tôi lấy đi.”
Anh Hạo Đông khẽ gật đầu, không nói gì nữa, giống như đang suy nghĩ, thẩn người nhìn chiếc xe. Diệp U Đàm mua chiếc xe này sau khi quen anh chưa lâu. Chiếc xe cũ bị mất trộm, cô muốn cùng anh đi mua xe mới. Anh không nhận lời, bởi lúc đó, anh còn bận hẹn một cô gái mới quen khác đi đánh bóng chuyền. Cô đành đi đến tiệm bán xe một mình, sau đó, cô gọi cho anh, nói có hai chiếc xe rất đẹp, một chiếc màu xanh bạc, một chiếc màu tím nhạt, cô không biết nên chọn cái nào, muốn hỏi ý kiến anh. Anh đang chuẩn bị vào sân bóng, tiện miệng đáp một câu: “Xanh bạc đi!”
Ngày hôm sau, cô liền đạp chiếc xe này đến trường tìm anh, hớn hỡ nói: “Hạo Đông, màu xanh bạc thực sự rất đẹp, càng nhìn càng thấy đẹp.”
Rốt cuộc Anh Hạo Đông cũng thấu hiểu một cách sâu sắc câu: “Yêu nhau yêu cả đường đi” qua con người của Diệp U Đàm. Bất luận anh làm gì, cô cũng cảm thấy tốt, thấy đang yêu. Tình yêu cô dành cho anh không lý do, không vụ lợi. Thế mà anh lại….
“Anh thiếu gia, sao anh lại ở đây?”
Câu hỏi của Lam Tố Hinh khiến Anh Hạo Đông sực tỉnh khỏi hồi ức: “À, mẹ tôi xin cho tôi vào trường này học lại năm ba.” Ngừng một lát, anh nói tiếp: “Sau này là sinh viên cùng trường rồi, cô cứ gọi tên tôi cũng được.”
Lam Tố Hinh hơi sững sờ, nhớ ra bà Chu đã từng nói chuyện này với cô. Anh Hạo Đông đã nghỉ học gần một năm, bây giờ bệnh tình đã dần hồi phục, Anh phu nhân muốn sắp xếp cho anh tiếp tục đi học. Nhưng không ngờ anh lại học cùng trường với cô. Ngọn lửa trong sâu thẳm trái tim Lam Tố Hinh bỗng bùng cháy, cô hạnh phúc mỉm cười.
Chuyện Anh Hạo Đông tiếp tục học ở trường đại học này, còn một người cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc giống Lam Tố Hinh, đó là Thẩm Mỹ Kỳ. Cô ta phát hiện tên Anh Hạo Đông trong đống hồ sơ sinh viên mới nhập học, liền đi tìm anh, hưng phấn nói: “Hạo Đông, thật vui khi gặp lại anh!”
Anh Hạo Đông ngơ ngác nhìn cô ta, hồi lâu chẳng nói tiếng nào. Thẩm Mỹ Kỳ vội vàng nói tiếp: “Hạo Đông, là em mà, Mỹ Kỳ, anh còn nhớ em không?”
Anh Hạo Đông khẽ lắc đầu, mặt không chút biểu cảm, lạnh nhạt nói: “Tôi không quen cô!”
Sau đó, anh lập tức quay người rời đi. Thẩm Mỹ Kỳ nhìn theo bóng lưng anh, sững sờ hồi lâu, cuối cùng không cam tâm, liền đuổi theo, hói: “Hạo Đông, anh nhớ lại đi, em là Thẩm Mỹ Kỳ, chúng ta quen nhau….”
Anh Hạo Đông dừng bước, nói với giọng vô cùng gay gắt: “Tôi không quen cô, đừng bám lấy tôi nữa, được không?”
“Nghe nói anh ta làm nhưng không chịu nhận, làm bụng người ta phình ra nhưng rũ bỏ trách nhiệm. Lúc khám nghiệm tử thi, bác sĩ pháp y phát hiện cô gái đó đã mang thai một tháng.”
“Làm sao cậu biết?”
“Năm ngoái, đây là vụ án giết người vì tình chấn động một thời, báo chí đưa tin ầm ầm. Tuy sự việc đã qua gần một năm nhưng cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra. Anh Hạo Đông ở ẩn thì chẳng sao, vừa ra ngoài liền trở thành chủ đề “hot” nhất còn gì!”
“Chẳng trách anh ta không thèm để ý đến các nữ sinh, hóa ra là vì vậy. Chắc chắn bây giờ anh ta sợ con gái rồi!”
“Đúng vậy, nghe nói sau đó, Anh Hạo Đông đã bị thần kinh,ở nhà dưỡng bệnh gần một năm qua.”
“Hả, anh ta còn bị thần kinh nữa á?”
Lam Tố Hinh thực sự không thể để yên được nữa, cô đi đến gần đám nữ sinh đó, cố gắng dịu giọng nói: “Đừng nói sau lưng người ta như thế, hơn nữa, theo mình được biết, Anh Hạo Đông chỉ bị chấn động nhẹ về mặt tâm lý. Bệnh về tâm lý và bệnh về thần kinh không giống nhau.”
Đám nữ sinh thấy lạ, hỏi: “Sao cậu biết Anh Hạo Đông chỉ bị bệnh tâm lý?”
Lam Tố Hinh lảng tránh, nói: “Các cậu có thể nghe ngóng thì mình cũng có thể nghe ngóng được vậy.”
Lam Tố Hinh nói đỡ cho Anh Hạo Đông nhưng chẳng mấy chốc, những lời của cô đã bị nhấn chìm trong những lời bịa đặt, suy đoán của đám nữ sinh. Ngay sau đó, việc này đã trở thành chủ đề “hot” trên diễn đàn của trường, Lam Tố Hinh rất lo lắng cho anh. Không ai hiểu rõ tâm lý yếu ớt của anh hơn cô. Chắc chắn sẽ có ngày những lời đàm