Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 134494

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/494 lượt.

h thánh dưới lầu, vừa ăn vừa đợi.
Quán mì dưới lầu tuy chỉ là một tiệm ăn nhỏ, nhưng mì hoành thánh ở đây khá ngon. Hoành thánh được nhồi bằng tôm tươi, mì là mì trứng gà, nước dùng trong veo nhưng đặc biệt thơm nồng. Bát mì nóng hơi nghi ngút, tỏa hương ngào ngạt, ăn rất vừa miệng. Lam Tố Hinh thấy rất ngon nhưng chỉ sợ Anh Hạo Đông ăn không quen, cô liền để ý nhìn anh. Thấy anh cũng có vẻ thích thú với món ăn bình dân này, Lam Tố Hinh khẽ nở nụ cười.
“Tôi cố ý đến tìm cô, tôi muốn xin lỗi cô. Tôi xin lỗi.”
Giọng nói của Anh Hạo Đông rất thật lòng, khiến Thẩm Mỹ Kỳ hoàn toàn đờ đẫn. Lát sau, cô ta mới lắp bắp lên tiếng: “Anh…vì sao…phải xin lỗi em?”
“Vì hai nguyên nhân. Thứ nhất, lần đó tôi giả vờ không quen biết cô, tôi đã có thái độ không đúng đổi với cô, xin cô lượng thứ.”
Thẩm Mỹ Kỳ càng kinh ngạc, cô ta chưa bao giờ nghĩ đến tình huống này. Cũng có ngày Anh Hạo Đông chạy đến xin lỗi cô ta sao? Anh đâu cần phải làm thế, cứ coi như anh từng vì chuyện này mà làm tổn thương cô ta thì cô ta cũng đã đáp trả, khiến anh bị tổn thương kia mà.
“Cái chết của U Đàm…tôi không nên trút giận lên cô. Cô không có lỗi gì trong chuyện này. Ban đầu tự tôi muốn chia tay với cô ấy, dù có sự xuất hiện của cô hay không thì tôi cũng sẽ chia tay cô ấy. Chẳng qua lúc đó, tôi chỉ lấy cô làm cái cớ tốt nhất mà thôi. Xét từ phương diện nào đó thì cô đã bị tôi lợi dụng, tôi còn quy hết trách nhiệm cho cô. Tôi thực sự xin lỗi!”






Quảng Viễn đang dắt xe, vừa nhìn thấy Anh Hạo Đông thì toàn thân chấn động, sau đó anh đứng thẳng người, liếc đôi mắt sắc như lưỡi lê về phía Anh Hạo Đông. “Anh Hạo Đông, tại sao mày lại ở đây?”
Anh Hạo Đông không trả lời, quay người sải bước ra khỏi bãi đổ xe, Quảng Viễn nghi hoặc nhìn Lam Tố Hinh, truy vấn: “Tố Hinh, tại sao hắn ta lại ở đây?”
Lam Tố Hinh nghĩ việc này không thể giấu được nữa, liền nói sự thật: “Quảng Viễn, Anh Hạo Đông cùng học ở trường này. Anh phu nhân đã xin cho anh ấy vào đây học tiếp đại học.”
“Cái gì? Hắn ta cũng học ở đây sao?” Quảng Viễn sững sờ hồi lâu, đột nhiên buôn chiếc xe, đuổi theo Anh Hạo Đông, nghiêm giọng quát: ”Anh Hạo Đông, mày đứng lại cho tao!”
Lam Tố Hinh không đế ý chiếc xe đang chỏng chơ trên mặt đất, hoảng hốt đuổi theo anh ta, “Quảng Viễn, anh muốn làm gì? Anh không được kích động như trước đây đâu đấy!”
Quảng Viễn chưa kịp nói hết câu, một giọng nói khác đã chen vào: “Quảng Viễn, chẳng phải anh cũng góp phần vào việc giúp Anh Hạo Đông vứt bỏ Diệp U Đàm sao? Bây giờ lại đổ hết trách nhiệm lên đầu anh ấy, lương tâm của anh để cho chó gặm rồi à?”
Câu nói này khiến Quảng Viễn sững người. Lam Tố Hinh và Anh Hạo Đông cũng ngẩn ra. Họ quay đầu, nhìn về phía phát ra tiếng nói. Từ sau một thân cây, Thẩm Mỹ Kỳ chầm chậm bước ra, rõ ràng cô ta đã đứng đó, nghe hết câu chuyện giữa bọn họ.
Lam Tố Hinh hết sức ngạc nhiên, không hiểu mọi chuyện rốt cuộc ra sao, bất giác hỏi: “Thẩm tiểu thư, cô vừa nói gì vậy?”
Thẩm Mỹ Kỳ nhìn Quảng Viễn đứng như khúc gỗ, thở dài một tiếng, quay đầu nói với Anh Hạo Đông: “Thực ra, lúc đầu em quen biết anh là vì Quảng Viễn. Em và anh ta là bạn đại học cùng khóa nhưng không cùng khoa, quen nhau khi cùng công tác trong hội sinh viên. Anh biết biết anh thích qua lại với những nữ sinh xinh đẹp, còn em được mệnh danh là hoa khôi khoa, thích làm quen với các bạn trai nhà giàu. Anh ta kể cho em nghe về anh rồi tìm cách giúp em làm quen với anh. Anh ta hy vọng em sẽ khiến anh rời bỏ Diệp U Đàm. Em cũng rất vui mừng và cố gắng hết sức để thu hút sự chú ý của anh. Trong việc này, em và anh ta đều có lợi. Mục đích của anh ta chính là làm sao để anh không qua lại với Diệp U Đàm nữa, như vậy cô ấy mới có thể quay vê bên cạnh anh ta. Nhưng bọn em không ngờ Diệp U Đàm lại nghĩ quẩn như vậy.”
Từng lời của Thẩm Mỹ Kỳ như lưỡi dao sắc ngọt, cứa sâu vào xương tủy Quảng Viễn. Cô ta còn chưa nói xong, toàn thân anh đã mềm nhũn, anh từ từ gụt đầu xuống, cuối cùng ngã khuỵu trên mặt đất, cúi đầu thật thấp, hai tay bưng mặt, những giọt nước mắt trào ra qua kẽ tay. Anh bật khóc.
Lúc này, Lam Tố Hinh mới hiểu, tại sao mỗi lần Quảng Viễn nhìn thấy Thẩm Mỹ Kỳ đều có bộ dạng tránh né như vậy. Hóa ra chính anh đã sắp xếp để Thẩm Mỹ Kỳ xem vào giữa Anh Hạo Đông và Diệp U Đàm. Anh vốn chỉ muốn Anh Hạo Đông rời bỏ Diệp U Đàm, để anh có cơ hội gần gũi với cô ấy như xưa, nhưng ai ngờ cô ấy lại phản ứng kịch liệt đến vậy. Chắc chắn anh cảm thấy hối hận lắm….
Nhìn những giọt nước mắt không ngừng tuôn ra kẽ tay Quảng Viễn, Lam Tố Hinh khẽ thở dài, đang muốn khuyên nhủ anh vài câu thì bỗng nghe thấy Anh Hạo Đông lên tiếng trước: “Quảng Viễn, anh đừng tự trách mình như vậy. Lúc đó, tôi đã dự định không qua lại với Diệp U Đàm nữa rồi, dù anh không sắp xếp để Thẩm Mỹ Kỳ gặp gỡ tôi thì việc tôi chia tay Diệp U Đàm cũng không thể tránh được. Cho nên, anh không làm gì sai, đừng tự trách mình nữa.”
Quảng Viễn đột nhiên ngẩng lên, anh không ngờ Anh Hạo Đông – người đáng lẽ sẽ đả kích a


Insane