Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 134491

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/491 lượt.

nh nhiều nhất, lại có thể nói được những lời khiến cảm giác áy náy tích tụ trong lòng anh bấy lâu nhẹ bớt. Anh luôn day nghiến, chỉ trích anh ta, anh ta hoàn toàn có thể nhân cơ hội này để giẫm đạp lên lòng tự trọng của anh nhưng anh ta lại không làm vậy.
Anh Hạo Đông nói hết những suy nghĩ cùa mình rồi quay người rời đi, xe của A Thái đang đợi anh trước cổng trường. Chỉ còn lại ba người đứng đó, nhìn theo anh lên xe rời đi, ai cũng có suy nghĩ của riêng mình.
Tối nay, Anh Hạo Đông bất giác nhớ lại lễ Valentine năm ngoái. Hôm đó, anh đã đặt tiệm hoa, nhờ chuyển đến cho Diệp U Đàm một bó hồng vàng, ngầm ý nói rõ ý định muốn chia tay.
Quen biết Diệp U Đàm được một thời gian, Anh Hạo Đông phát hiện cô không phải đối tượng thích hợp của anh. Cô quá nghiêm túc, còn anh lại quá ham chơi. Sự nghiêm túc của cô khiến anh dần cảm thấy gò bó, anh không thích đi đâu cũng bị cô bám theo như hình với bóng. Anh nghĩ không nên tiếp tục qua lại với cô thì hơn.
Tối hômđó, anh bao trọn quán rượu để mở tiệc Valentine, mời tất cả bạn bè cùng đến, còn cố ý không mời Diệp U Đàm, nhưng không hiểu sao cô lại biết mà tìm đến. Hôm ấy, cô trang điểm rất đẹp, trên môi luôn nở một nụ cười rạng rỡ, gặp anh cũng không nhắc gì đến bó hồng vàng kia, chỉ ở bên anh, không rời. Anh nghĩ có lẽ một bó hồng vàng không đủ để cô hiểu ra. Cô gái cứng đầu này, xem ra phải nói mọi chuyện rõ ràng mới được.
Đêm đó, Anh Hạo Đông cùng các bạn vui chơi tới tận khuya, uống đến say mèm, nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh. Diệp U Đàm không về nhà mà ở lại chăm sóc anh, trà đặc rồi nước gừng được bưng đến giúp anh tỉnh rượu. Anh mơ hồ uống mấy ngụm rồi nằm vật xuống giường, ngủ mê mệt.
Sáng hôm sau tỉnh lại, anh thấy mình đang nằm trên chiếc giường cỡ lớn của mình ở căn hộ kiểu kép trên tầng mười tám, khu chung cư Tử Kinh. Nhất định người bạn tốt bụng nào đó đã đưa anh về. Anh lật người, lười nhác vươn vai, bỗng chạm phải một làn da mịn màng, ấm áp ở bên cạnh, quay đầu nhìn, anh kĩnh hãi nhảy dựng lên, trên giường còn một người nữa đang nằm. Dưới tấm chăn trắng như tuyết là một khuôn mặt xinh đẹp, đáng yêu đang say ngủ, nửa phần vai trắng hồng, mịn màng ẩn hiện vô cùng quyến rũ, đó chính là Diệp U Đàm.
Cô dụi mắt tỉnh giấc, khuôn mặt ửng hồng, cuốn chăn ngồi dậy: “Hạo Đông, anh tỉnh rồi à? Có cần em pha thêm bát nữa gừng nữa cho anh không?”






Là vật có ý nghĩa với cô thế sao?
Có vài thứ vốn vô cùng bình thường và không đáng nhắc đến, nhưng vì nó đến từ một người mà ta thầm thương trộm nhớ nên bỗng trở nên trân quý. Những món đồ bình thường hễ qua tay người ấy liền như được dát vàng, lập tức có ý nghĩa hoàn toàn khác. Quý báu như châu như ngọc.
Anh Hạo Đông sững sờ hồi lâu rồi đột nhiên nổi khùng: "Diệp U Đàm, cô có ý gì? Cô biết rõ mười mươi tôi không muôn tiếp tục qua lại với cô nữa, cô còn nhân lúc tôi uống say mà qua đêm với tôi, có phải cô muốn ép tôi từ bỏ ý định đó không? Tôi nói cho cô biết, Anh Hạo Đông tôi ghét nhất là bị người khác ngấm ngầm mưu tính. Tôi chính thức tuyên bố, từ nay về sau tôi và cô chấm dứt quan hệ. Mời cô lập tức mặc quần áo và rời khỏi nhà tôi!"
Sau đó, anh chẳng thèm nhìn Diệp u Đàm lấy một lần, mặc áo ngủ rồi đi thằng vào phòng tắm. Xả đầy bồn nưóc ẩm để ngâm mình, anh gọi điện cho mấy người bạn có mặt trong bữa tiệc tối qua và được biết một người tên Mễ Cao đã lái xe đưa anh về cao ốc Tử Kinh.
"Tôi cùng bạn gái cậu đưa cậu về nhà. Sau đó, cậu còn nôn mửa bẩn hết người, may mà có bạn gái cậu ở đó, cô ấy nói sẽ ở lại chăm sóc cậu. Sao? Đêm qua cậu được chăm sóc tử tế chứ hả?"
Anh Hạo Đông im lặng rất lâu, cuối cùng vẫn để cô vào. Bất luận thế nào, sự việc này cũng phải giải quyết dứt điểm.
Sau khi Diệp U Đàm lên lầu, rốt cuộc họ đã xảy ra chuyện gì, Anh Hạo Đông không còn nhớ nữa, anh chỉ luôn cảm thây mình có lỗi với cô.
Lam Tố Hinh không mang bó hồng Quảng Viễn tặng về nhà, cô không muốn bà Diệp hiểu lầm. Sau khi cất xe trong bãi đỗ, cô để lại bó hoa trong giỏ, ai thích thì cứ lấy. Còn tấm thiệp Anh Hạo Đông tặng, cô lại trân trọng nhét vào khung ậnh trên bàn học. Còn chùm chìa khóa anh làm rơi, buổi chiều chưa kịp trả cho ạnh, sau khi ngắm nghía một hổi, cô bèn nhét sâu vào ba lô, định ngày mai, sau khi tan học sẽ đem trả lại anh.
Tối Valentine, bà Diệp chẳng rõ vô tình hay cố ý bảo Quảng Viễn đến đưa Lam Tố Hình đi chơi, bà vẫn hy vọng quan hệ giữa cô và anh có thể thân mật hơn, nhưng Quảng Viễn lại tắt máy, khiến bà buồn bã vô cùng. "Sao thế nhỉ? Trước nay thằng bé chưa bao giờ tắt máy. "
Lam Tố Hinh biết rõ nguvên do nhưng im thin thít, không nhắc đến. Chỉ nói với bà Diệp rằng cô đã hẹn bạn đi chơi, bà đừng liên lạc với Quảng Viễn nữa.
Bà Diệp ngạc nhiên hỏi: "Cháu hẹn bạn nào đi chơi vậy?"
"Là một bạn nữ, bạn ây muốn kiếm chút tiền tiêu vặt nhân ngày lễ Valentine. Bạn ây đã mua rất nhiều hoa hổng từ cửa hàng hoa để tối nay bán dạo trên phố, bạn ấy bảo cháu tới giúp một tay."
"Ổ, vậy c