Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 134487

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/487 lượt.

háu nhớ về sớm nhé!"
"Cháu biết rồi ạ!"
Lam Tố Hinh và người bạn kia gặp nhau ở chỗ hẹn, mỗi người cầm một giỏ hoa hổng, chia nhau đi về hai đầu đường, vừa đi vừa bán. Việc buôn bán không được thuận lợi lắm, đã đi gần hết con phố dài nhưng giỏ hoa hồng của cô vẫn còn mấy chục bông. Cô liền đi đến con phố đối diện đế bán tiếp, sau khi đi hết con phố này, trong lúc vô tình, cô phát hiện từ đây rẽ trái rồi đi thẳng là đến tòa cao ốc Tử Kình. Từ xa đã có thể nhìn thây tòa cao ốc giàu có, sang trọng đó.
Không kìm được, Lam Tố Hinh bất giác rẽ trái đi về phía đó. Lúc chỉ còn cách tòa cao ốc khoảng ba, bốn chục mét, cô đã thấy đèn dưới tầng trệt sáng trưng, nhân viên bảo vệ mặc đổng phục đang đi qua đi lại phía trong tòa nhà. Trước cửa tòa cao ốc có một bóng người gầy gò rất đỗi quen thuộc.
Anh Hạo Đông, sao anh lại đến nơi này? Lam Tố Hinh ngẩn ngơ một lút rồi không chút do dự, chạy ngay đến bên anh.
Cô mới chạy được vài bước, bỗng một bàn tay đột nhiên bịt chặt miệng cô từ phía sau, một bàn tay khác giữ lấy phần eo của cô, kéo cô vào trong một con hẻm nhò tốì tăm bên đường. Sự việc xảy ra qưá bất ngờ, cô nhất thời không hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra nhưng chợt ngửi thấy mùi rượu hôi hám hòa lẫn mùi hôi của cơ thể xộc vào mũi, cô bỗng hiếu ra, gắng hết sức để vùng thoát, giỏ hoa hổng trên tay rơi xuống đất. Nhưng dù có giãy giựa thế nào cũng không thể thoát khỏi gọng kìm của một người đàn ông trung niên. Cuối cùng, cô gắng sức cắn chặt bàn tay đang bịt miệng cô, khiến ông ta đau đớn, rụt tay về. Sau đó, cô cố hét thật to: "Anh Hạo Đông..."
Vào giây phút này, trong tâm trí cô chi có một mình anh, anh là ánh sáng duy nhất có thể cứu cô thoát khỏi nỗi ám ảnh này. Nhưng cô chưa kịp hét đến câu thứ hai, miệng lại bị bịt chặt. Lần này ông ta nhét một chiếc khăn tay vào miệng cô. Cô không thể hét được nữa, cả cơ thể bị kéo sâu vào trong ngõ tối.
Hơi thở phì phò của Thân Đông Lương phả vào mặt cô, mang theo mùi rượu hôi nồng. "Nha đầu thổi tha, lần trưóc mày chém tao một nhát rổì chạy mất, lần này tao xem mầy chạy thoát thế nào đây? Tao đã theo dõi mày trên con phố kia từ lâu rỗi. Nhát chém của mày vẫn khiển cánh tay tao nhức nhối, mày nghĩ là tao sẽ bỏ qua cho mày dễ dàng thế sao?”
Ông ta vừa nói vừa thô bạo đẩy Lam Tố Hinh ngã xuống đất sau đó cơ thế to béo của ông ta đè xuông, một tay giữ chặt hai tay cô, một tay xé rách quần áo của cô, thò vào bên trong mò mẫm. Như có con rắn bò loạn trên da thịt khiến cô vừa lạnh vừa sợ hãi, gắng hết sức vặn vẹo cơ thế nhưng không thể nào tránh được cánh tay khiên người ta buồn nôn kia. Nước mắt cô cứ thế trào ra, miệng bị khăn tay bịt kín vẫn gắng sức rên ri, trong đầu không ngừng vang lên tiếng cầu cứu: Có ai không, cứu tôi vói? Anh Hạo Đông, anh có nghe thấy tiếng cầu cứu cửa em không?...
Cánh tay của Thân Đông Lương mặc sức làm càn, khi Lam Tố Hinh gần như tuyệt vọng, đột nhiên có tiếng bước chân ngập ngừng đi đến gần con hẻm, có lẽ người nào đó đã nghe thây tiếng hét ban nãy của cô. Tiếng bước chân càng lúc càng nhanh, giọng nói của Anh Hạo Đông bỗng vang lên ờ đầu hẻm: "Này, ông kia, đang làm trò gì vậy hả?"
Anh vừa nói vừa xông đến, lôi Thân Đông Lương ra, lăn lộn đánh nhau với ông ta. Lam Tố Hinh nhanh chóng bò dậy, mặt mũi đầm đìa nước mắt, toàn thân run rây, nhìn hai người lăn lộn trước mặt, không nhìn rõ ai với ai. Cô lau nước mắt, nhanh chóng nhìn ra Anh Hạo Đông đang yêu thế hơn, vì sức khỏe của anh vẫn chưa hoàn toàn bình phục, thêm nữa, Thân Đông Lương đã uống không ít rượu, mượn rượu nổi điên nên ông ta khỏe vô cùng. Ông ta bóp chặt cổ Anh Hạo Đông, ấn anh lên tường, chẳng mây chốc mặt anh đó ửng.
Lam Tô Hinh khiếp sợ nhìn ngó xung quanh, nhặt một chiếc vỏ chai trong thùng rác bên cạnh, cắn chặt răng xông lên phía trước, nhắm vào gáy của Thân Đông Lương, đập mạnh xuống.
Cùng với tiếng thủy tinh vỡ, cơ thể thấp béo của Thân Đông Lương mềm nhũn, đổ xuống đất. Anh Hạo Đông cũng kiệt sức, dựa vào tường, từ từ trượt ngồi xuống đất, anh đưa tay ôm lây cổ, thở dốc.
Lam Tố Hinh cuống quýt nhào đến. "Anh không sao chứ?"
Anh Hạo Đông ngẩng đầu nhìn cô, nói: "Anh không sao, còn em? Em không sao chứ?"
Lam Tố Hinh lắc đầu nhưng nhớ lại cảnh tượng đáng sợ vừa rồi, không kìm được, nước mắt rơi lã chã. Anh Hạo Đông vội nhìn khắp người cô rồ ánh mắt dừng lại nơi cổ áo bị giựt tung kia, trong mắt ánh lên nỗi đau xót vô hạn. Lặng lẽ duỗi cánh tay, anh cẩn trọng cài lại khuy áo ngoài cho cô.
Lúc này, trong lòng Lam Tố Hinh dấy lên cảm giác tủi thân vô hạn, cô gục mặt vào vai anh, òa khóc. Lần đầu tiên bị bố dượng giở trò đổi bại, cô chi biết chạy trốn rồi khóc lóc một mình. Nhưng lần này, cuối cùng đã có một bờ vai để cô có thể dựa dẫm. Nước mắt lã chã tuôn rơi nhưng cô không còn cảm thấy cô đơn nữa.
Anh Hạo Đông để mặc Lam Tố Hinh gục khóc trên vai mình, anh không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Ở trong con ngõ sâu hun hút và tối đen như mực này, họ dựa sát vào nhau, truyền cho nhau hơi ấm.