Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341708
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.
là đuổi sao ?
Hà Tiêu bật cười : «Anh ấy không phải người như thế, nhất định là có gì hiểu lầm ở đây, :
«Hiểu lầm cái P ! " Lỗi Lạc thật sự tức giận, mở miệng nói tục, «Mình cũng không muốn hiện tại anh ta cho mình một câu trả lời ngay lập tức, nhưng anh ta như vậy đuổi mình đi là chuyện gì chứ ? Mình cũng không phải là vì anh ta ở chỗ này mà mình không đi ! "
Hà Tiêu choáng váng : «Không phải mong cậu đến ? hiện tại sao lại biến thành anh ấy đuổi cậu đi ? "
Lỗi Lạc nhìn nét mặt mơ hồ của cô, càng khó nói hơn. Đúng, là cô gấp gáp nên bị coi thường. Vừa nhận được điện thoại của anh ta, nghe được tin tức anh ta bị thương, cô liền vội vội vàng vàng chạy đến, hoàn toàn quên mất ông ngoại mình cung vừa trả qua một cuộc phẫu thuật lớn đang trong quá trình hồi phục, lại còn khuyến khích ông cụ cùng bản thân lừa gạt người trong nhà. Nhưng nghĩ tới lúc mình xuất hiện tại căn cứ bệnh viện, thấy được bộ mặt vui mừng ngoài ý muốn ấy, thì cô lại cảm thấy đây là đáng giá. Cô cam tâm tình nguyện cứ như vậy cùng anh ta, lại không nghĩ rằng bệnh anh ta vừa khá lên một chút liền thúc giục cô trở về.
Nói cái gì mà sợ cô trên đường về nhà một mình không an toàn, vừa đúng lúc đi cùng bọn Hà Tiêu đi. Còn sợ nếu không đi ngay sẽ có tuyết rơi lớn hơn, đến lúc đó lại càng không dễ đi. Đầu anh ta là làm bằng cọc gỗ sao ? Không nhân cơ hội này ở bên cạnh cô lâu một chút, lại vội vã đuổi cô đi ? Trong lòng Lỗi Lạc có quá nhiều khổ sở, nhưng những điều này lại không thể nói cho Hà Tiêu nghe.
Đại khái Hà Tiêu cũng hiểu một chút, biết nói gì cũng không được, không thể làm gì khác hơn là thở dài một tiếng. Cô biết Diệp Hồng Kỳ không phải là người không chịu trách nhiệm, nhưng mấy năm như vậy không chịu cho Lỗi Lạc một đáp án rõ ràng, thì chắc hẳn là anh có băn khoăn.
Sáng sớm Trình Miễn và Diệp Hồng Kỳ theo các chiến sĩ chậm rãi đi đến một con đường nhỏ ở nơi đóng quân, không để ý đi đến sân tập bắn. Đối với đội pháo binh mà nói, đối với thói quen của các chiến sĩ tên lửa đạn đạo vũ khí đều là vô ích, đối với bọn họ súng ống máy móc bình thường đã không thỏa mãn chơi đùa rồi, xây dựng một sân tập bắn như vậy, cũng là để luyện tập cho ổn định tâm tình, cũng không có bao nhiêu tác dụng. Nhưng lúc huấn luyện các chiến sĩ vẫn rất nhiệt tình, có lẽ là trời sinh nam nhân đã có bản năng yêu thương nhiệt tình với vũ khí rồi.
Nghe tiếng lên súng cạch cạch với tiếng báo trúng bia, rốt cuộc ở nơi này Trình Miễn cũng tìm được một chút lòng trung thành quen thuộc, đó là cái chung của người xuất thân làm lính. Anh híp mắt nhìn về phía xa, đánh giá tình hình trong sân bắn, nói: “Bắn không tệ nha.”
Đối với loại đồ chơi nhỏ này, Diệp Hồng Kỳ hầu như không để ý nói: “Tuyết vừa ngừng rơi, điều kiện ngắm bắn tốt như vậy, bắn không được thành tích tốt, thì làm sao gánh được tên lửa đạn đạo? Không thì mình sẽ liều chết huấn luyện bọn họ.”
“Giọng điệu khá lớn nhỉ, vậy luyện tập một chút nhé” Trình Miễn rất là “nghiêm túc” đề nghị.
Diệp Hồng Kỳ liếc mắt nhìn ánh, cũng có chút hào hứng, ngoắc tay gọi hai chiến sĩ tới, lấy súng trong tay một người ném cho Trình Miễn. Hai người lại đổi băng đạn, chọn một cái bia, tư thế quỳ bắn từng phát một, sau khi bắn xong toàn bộ 15 phát đạn, các chiến sĩ đã vây đầy xung quanh để xem. Đây là lần đầu tiên thấy liên trưởng tỷ thí với người khác, hơn nữa còn là một đồng chí lục quân, cũng coi như là đọ sức với một quân chủng khác, dĩ nhiên là đáng giá để xem.
Một học viên kiểm tra bia đưa ra kết quả tỷ thí rất nhanh chóng: Trình Miễn 15 phát đạn 147 vòng, Diệp Hồng Kỳ, 143 vòng. Kém bốn vòng, đội pháo binh thua. Trình Miễn không nhịn được mà vui vẻ, nghĩ bản thân đơn thương độc mã, cũng có thể chiến thắng.
Diệp Hồng Kỳ nghiêng đầu, không hề để ý nói với các chiến sĩ vây xem: "Tiếp tục huấn luyện đi!"
Vì vậy tất cả mọi người giải tán, sau khi Trình Miễn trả lại khẩu súng cho tiểu chiến sĩ, đi tới bên cạnh Diệp Hồng Kỳ vỗ vỗ bờ vai của anh ta: "Như vậy có thể thấy được, so sánh với hoàn cảnh bên ngoài này, nhân tố bên trong đối với thành tích bắn súng cũng không thể bỏ qua được."
Diệp Hồng Kỳ liếc mắt nhìn anh: "Xin lỗi tôi nói cậu này, Trình Miễn, anh em đã như vậy rồi, có thể bớt chê mình mấy câu không, bày tỏ một chút thông cảm có phải thích hợp hơn không?"
Vẻ mặt Trình Miễn thanh thản tặng anh hai chữ: "Đáng đời."
"Được!" Diệp Hồng Kỳ nhấc tay lên, bày tỏ hoàn toàn bội phục.
Gió lạnh thấu xương từ một đầu khác của nơi đóng quân thổi tới, cuốn quân trang rung động ào ào. Trình Miễn ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, sau trận tuyết bầu trời trong vắt vô cùng, trong suốt lại cao xa, cảnh tượng như vậy, có lẽ trong sa mạc mới có thể chứng kiến. Anh đứng ngắm nhìn bầu trời hồi lâu, nói với Diệp Hồng Kỳ: "Trên đường đến đây gặp một trợ lý ở căn cứ bộ chính trị các cậu, nghe anh ta nói là cùng một nhóm đến đây với cậu, thời điểm nhắc tới cậu thì rất bội phục, nói không ai có thể ở đây lâu như vậy."
Diệp Hồng Kỳ bỏ mũ xuống để trên vai, nhìn về phương xa, khe nở nụ cười: "Cũng khôn