pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Dài

Mùa Đông Dài

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342035

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2035 lượt.

n dụng phẩm. Ví dụ như trên bàn để một bình nước quân dụng, còn trên bệ cửa sổ có bày một mô hình đạo đạn.
Trình Miễn nhớ Hà Tiêu nói đây là phòng cũ của Lão Hà nhà cô, nghĩ đến thời điểm Hà Húc Đông vừa tới thành phố B làm ăn, vẫn ở bên này suốt. Nên có mấy thứ này, cũng không kỳ quái.
Anh quay đầu lại hỏi Hà Tiêu: "Tại sao lại sang ở bên này?" Chẳng lẽ thật sự bị đuổi ra ngoài, vậy thì anh có lỗi nhiều lắm.
Hà Tiêu vừa nhìn gương mặt đang tươi cười kia cũng biết trong đầu anh đang suy nghĩ gì, lườm anh một cái, rồi nói: "Bên này cách đơn vị của em gần hơn, khi em vừa đến đây làm việc thì đã bàn bạc xong với cha mẹ rồi, chuyển sang đây ở, cũng không quan hệ với anh."
Sáu chữ này như đốt cháy đầu óc, Trình Miễn vui vẻ hơn, thuận tay ôm lấy hông của cô: "Chẳng có chuyện gì tốt hơn đâu, điều kiện tốt như vậy, xem ra sau này anh phải đến thường xuyên."
"Đừng hòng mơ tưởng nha." Ánh mắt Hà Tiêu dừng ở phù hiệu trên vai anh, "Đến lúc đó Điềm Điềm sẽ trả phòng tới đây ở cùng em."
Địa điểm tốt như vậy trong nháy mắt biến thành kí túc xá người nhà liên trinh sát, liên trưởng Trình vẫn có chút lấy làm tiếc.
Hai người dựa vào nhau, trong chốc lát không nói gì. Trong lòng Hà Tiêu yên tĩnh lại ngay lập tức, cùng lúc đó lại có chút chán nản. Suy nghĩ một chút bọn họ thật không dễ dàng gì, ở cùng nhau thời gian dài như vậy rồi, mà thời gian yên tĩnh giống như vậy, lại thật là ít ỏi. Đây chính là điểm tốt của việc tìm bạn trai quân nhân.
Hà Tiêu đẩy bả vai Trình Miễn: "Có phải nên trở về bộ đội rồi hay không? Muộn nữa có thể sẽ không còn xe đâu."
"Hôm nay chưa đi."
Hà Tiêu hơi sửng sốt, "Sao, sao lại không đi?" Chẳng lẽ, thật sự là định ở lại lợi dụng điều kiện"Có lợi" này à?
Trình Miễn vừa nhìn mặt cô đỏ lên đã biết cô suy nghĩ không đứng đắn, trong lòng vui sướng, nhưng vẻ mặt vẫn rất nghiêm túc: "Đừng nghĩ nhiều, nghỉ phép của anh còn chưa kết thúc, nên không cần vội."
Ai suy nghĩ nhiều đây?
Hà Tiêu liếc mắt nhìn anh, đưa tay đẩy anh ra, nhớ tới cái gì đó, mắt đột nhiên tỏa sáng nhìn về phía anh: "Hôm nay anh không vội đi thì giúp em mấy chuyện đi?"
Bình thường đàn ông đều rất hưởng thụ này cảm giác bị đòi hỏi này, nhất là liên trưởng Trình người đàn ông không tìm ra thời gian giúp đỡ bạn gái này. Đáp ứng ngay lập tức: "Cần tiểu nhân làm gì, xin ngài cứ việc phân phó."
"Ít lảm nhảm đi." Hà Tiêu xoa xoa mái tóc húi cua của anh, "Hai ngày trước mới mua một cái tủ gỗ, vẫn chưa lắp ráp, anh giúp em lắp được không? Còn có máy vi tính của em, cũng xảy ra chút vấn đề, anh có thể sửa chữa hay không?"
Nghe yêu cầu xong, Trình Miễn còn chưa tự hỏi có cái gì có thể làm khó được bản thân. Điểm nhẹ xuống lỗ mũi khéo léo tinh sảo của cô, anh nói: "Đi thôi!"
Trước tiên hai người đi ra bên ngoài chung cư đến siêu thị mua chút rau dưa, hoa quả, lương thực, sau khi trở về Hà Tiêu chuyển đồ vật ra, mặc kệ anh nghiên cứu ở phòng khách, bản thân thì vào phòng bếp, chuẩn bị làm bữa cơm tối đơn giản.
Cơm vừa lên hơi, Hà Tiêu vừa lấy nguyên liệu nấu ăn bỏ ra bên ngoài vừa cất giọng hỏi Trình Miễn buổi tối muốn ăn gì, mãi không nhận được câu trả lời, cô vừa nhìn ra ngoài, chỉ thấy Trình Miễn đang đứng ở phía sau TV không biết đang bận rộn chuyện gì. Mà cái tủ gỗ kia, đã được lắp ráp xong dựng đứng ở một bên.
Chân mày xinh đẹp khẽ nhăn lại, mắt nhìn chằm chằm đầu sợi dây điện trong tay anh. Hơi ấm trong nhà vừa đủ, áo khoác quân trang của anh đã bị cởi ra từ lâu, chỉ còn áo véc và áo gile màu xanh dương ở bên trong, bởi vì làm việc nên ống tay áo bị vén lên, chỉ lộ ra một chút xíu cánh tay hoàn mĩ màu lúa mì, đúng dịp mùa đông, nên không thấy đen giống như mùa hè.
Hà Tiêu nhìn hơi ngẩn ngơ, nhịp tim chợt tăng nhanh, đột nhiên trong đầu cô nhảy ra một ý niệm. Sau khi kết hôn bọn họ, cuộc sống có thể như thế này hay không?
Nếu như cô không theo quân, vậy nhanh nhất một tuần bọn họ mới có thể gặp mặt một lần. Đối với cặp đôi hận không thể từng giây từng phút triền miên không rời mà nói, xa cách như vậy thực sự hơi dài. Đột nhiên cô có thể hiểu hơn về bà Điền rồi, bởi vì không phải ai cũng bằng lòng chờ đợi như vậy. Vậy mà Hà Tiêu lại cảm thấy, nếu như chờ đợi đổi lấy một khoảnh khắc tốt đẹp như thế này, như vậy có lẽ tất cả sẽ không phải chịu đựng khó khăn như vậy. Cho dù thời gian dài hơn, thì cũng đáng giá.
"Đứng đó ngẩn ngơ gì vậy?" Thật vất vả mới làm xong công việc trong tay, Trình Miễn hơi nghiêng đầu đã nhìn thấy Hà Tiêu ngây ngô đứng ở đó, "Tủ đã lắp ráp xong rồi, máy vi tính cũng sửa rồi, đổi cả bóng đèn trên tường rồi, còn dây đấu của TV có chút vấn đề, đều cũng sửa rồi đó. Đúng rồi, anh vừa mới kiểm tra, trong tiểu khu này cũng không có bảo vệ trị an, nhà em lại ở tầng hai có lẽ nên lắp một bộ lưới chống trộm đi, lúc anh không có mặt cũng yên tâm hơn."
Thấy cô vẫn lo lắng, anh đi tới, vỗ vỗ mặt của cô: "Nghe không vậy?"
"Nghe thấy ạ." Hà Tiêu vuốt ve tay của anh, "Nhanh đi rửa tay đi, bẩn như vậy mà sờ lên mặt em."
Trình Miễn cười cười, nghe lời đi vào phòng vệ s