Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341697
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1697 lượt.
a đã kéo rèm cửa sổ vào, đúng không?"
Nhắc tới sự việc này, Hà Tiêu rầu rĩ mắng anh: "Còn dám nói à?" Nói xong thì đá anh một nhát.
Trình Miễn không hề cử động, vẫn giữ hai tay của cô như cũ, cúi đầu khẽ hôn cần cổ trắng nõn của cô. Cả người Hà Tiêu run lên, hơi sức để đẩy anh ra cũng không còn nữa.
"Tiếu Tiếu, chúng ta thử một chút, có được không?"
Dường như trong nháy mắt Hà Tiêu đã nghe hiểu ý tứ của anh, cũng cảm thấy lúc này lòng bàn tay đang chạm vào cánh tay có nhiệt độ nóng rực của anh. Hà Tiêu cảm thấy bản thân căng thẳng, cô không dám nói lời nào, sợ vừa mở miệng thì nói lắp. Rất lâu sau, khi cô cảm thấy kiên trì của Trình Miễn càng ngày càng buông lỏng, cô nhẹ nhàng hôn lên cằm của anh.
Dường như Trình Miễn không thể tin, anh tạm ngừng lại, sau đó đuổi theo bờ môi của cô, ẩm ướt mà nóng bỏng hôn dọc theo cằm của cô rồi trượt xuống.
Hà Tiêu ngẩng đầu lên, lồng ngực phập phòng dữ dội. Cúc áo len bị Trình Miễn tháo từng cái từng cái một, anh cách lớp áo thật mỏng, động tác chầm chậm hôn lên điểm nhọn trước ngực. Giống như là bị điện giật vậy, Hà Tiêu thoáng run rẩy, cảm thấy có một nguồn nhiệt lưu tuôn ra thẳng tắp xuống bụng dưới. Cô không kiềm chế được yếu ớt rên rỉ một tiếng, bấu víu cổ của Trình Miễn.
Trình Miễn ngừng lại, ngẩng đầu lên mượn ánh sáng nửa sáng nửa tối quan sát nét mặt Hà Tiêu, hàm răng cắn cắn môi dưới, hai mắt nhắm thật chặt, lông mi giống như chiếc bàn chải nhỏ đang rung động, cả khuôn mặt ửng đỏ nhìn qua thật xinh đẹp động lòng người. Nhận thấy động tác của anh dừng lại, cô mở mắt ra nhìn anh, sáng như nước và mơ màng.
"Sao vậy?" Hà Tiêu nhẹ giọng hỏi, thanh âm mềm mại của cô dọa chính cô cũng giật mình.
Cọt kẹt một tiếng, cửa mở ra từ bên trong, lộ ra hơn phân nửa cơ thể của Hà Tiêu. Bởi vì không có quần áo, cả người đành phải lấy áo tắm bọc lại, Trình Miễn lo lắng một phen kéo cô ra ngoài, suy nghĩ cẩn thận, cũng không thấy có gì khác biệt, đành hỏi: "Đang tốt mà —— làm sao vậy?"
Cô nghẹn đỏ mặt nhìn về phía Trình Miễn, nét mặt hơi luống cuống. Rất lâu sau, cô cúi đầu nhỏ giọng nói một câu: "Cái kia của em tới."
Cái kia? Trình Miễn sững sờ, phản ứng một lúc, mới biết cô chỉ là cái gì.
Sau khi hiểu ra, anh thật sự không biết nên khóc hay nên cười nữa. Ông trời cố ý phải không? Thật vất vả mới có cơ hội, lại khiến anh như vậy?
Trình Miễn nhịn xuống bùng nổ kích động, anh nhìn Hà Tiêu vẫn cúi đầu không dám nhìn anh, hàng ngàn vạn lại cảm xúc xông lên đầu, cuối cùng đành bất đắc dĩ nở nụ cười.
"Em chính tổ tông của anh!" Anh đưa tay nhéo nhéo gương mặt của cô.
Hà Tiêu hơi oan ức : "Em đâu biết lại đến đúng ngày hôm nay như vậy, phải sau hai ngày nữa mới đúng." Nói xong cô vuốt ve tay Trình Miễn, thở hổn hển "Chắc chắn đều bởi vì anh, nếu anh không làm liểu, có khả năng đến trước thời hạn sao?"
Được, cuối cùng là tại anh rồi.
Nhưng mà Trình Miễn biết rõ khi phụ nữ tức giận ngàn vạn lần không thể giảng đạo lý với cô ấy, không cần biết khi cô vui vẻ có bao nhiêu hiền lành, vì thế cũng chỉ có thể thừa nhận. Anh mặc cho cô trút giận, nửa nóng trong lòng cũng bị đè ép xuống rồi.
"Đau bụng không vậy?" Anh vuốt ve mái tóc dài của cô, nhỏ giọng hỏi.
Miệng Hà Tiêu thì nói vẫn ổn, nhưng hai ngày này lắc lư trong trời băng đất tuyết suốt, vừa rồi còn dùng nước lạnh rửa thức ăn, lúc này sao có thể dễ chịu được. Dĩ nhiên Trình Miễn cũng biết miệng cô cáu kỉnh cứng rắn, than nhỏ một tiếng, rồi anh nói: "Anh đi mua ít đường đỏ, lát về sẽ pha nước để em uống..., được không?" Nói xong không đợi cô phản đối, đã tự mình quyết định, "Được rồi, em lên giường nằm trước đi, anh sẽ trở về ngay lập tức ."
Hà Tiêu không nói một câu nhìn anh rời đi, đợi đến khi người ta đi được một lúc rồi, mới trở về phòng, đâm đầu vào trong gối. Trong lòng buồn như đưa đám, chuyện này là gì vậy!
Sau khoảng mười lăm phút đồng hồ, Trình Miễn đã trở về. Đúng lúc trong phòng bếp có đun nước nóng, anh pha một ly nước đường đỏ, bưng đến trước giường của Hà Tiêu. Đồng chí Tiếu Tiếu đang nằm lỳ ở trên giường dùng túi sưởi để làm ấm bụng, thoải mái sắp ngủ thiếp đi, Trình Miễn vừa nhìn thấy dáng vẻ híp mắt lười biếng của cô, thì muốn cắn lên khuôn mặt của cô một cái. Chỉ có thể tưởng tượng như vậy thôi, chứ thật ra thì anh không dám làm như vậy, bởi vì trong giai đoạn đặc biệt tính khí của phụ nữ cũng nóng nảy hơn so với bình thường.
Trình Miễn để cốc lên trên tủ đầu giường, Hà Tiêu tỉnh táo lại, ngẩng đầu lên nhìn anh: "Trở về nhanh vậy à?"
Âm thanh trầm lặng mềm mại, dáng vẻ lười biếng, thoáng cái khiến cho Trình Miễn nhớ lại vẻ ý loạn tình mê của cô vừa rồi. Trái tim đập mạnh một hồi, anh dời tầm mắt đi, ngồi xuống ở bên cạnh giường , đưa nước tới: "Nước đường đỏ nên uống lúc còn nóng."
Hà Tiêu bưng cốc lên nắm trong tay, cũng không vội vàng uống ngay. Cô nghiêng đầu nhìn về phía Trình Miễn: "Làm sao anh biết phải uống nước đường đỏ?" Đôi môi hơi vểnh lên, có vẻ làm nũng.
Trình Miễn ngh