Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.
g tay Trình Miễn xách theo thùng nước, hơi ngẩng lên, nhìn thấy Trương Lập Quân đang khom người đang cọ bùn đất trên bánh xe, ánh mắt chăm chú mà nghiêm túc. Giây phút kia Trình Miễn cảm thấy dường như có cái gì đó cắm sâu vào trong lòng anh, bỗng chốc co rúm lại, tê tê lại có chút khó chịu.
Chưa đến mười giờ sáng, Trình Miễn đã trở về bộ đội.
Trên thực tế anh xin nghỉ một tuần, nhưng bây giờ vẫn chưa được một nửa. Ban đầu định ở bên Hà Tiêu mấy ngày, rồi về căn cứ đại viện thăm Giáo sư Triệu. Nhưng mà trước khi anh đi việc giải ngũ của mấy lão binh vừa mới bắt đầu, còn có rất nhiều chuyện cần đích thân anh làm, Trình Miễn ngẫm nghĩ, cuối cùng quyết định trả phép sớm để trở về đơn vị.
Đến cuối năm, hàng năm theo thông lệ bộ đội cũ và mới thay nhau luân chuyển. Lão binh giải ngũ, sĩ quan điều chuyển, tân binh nhập ngũ, an bài xuống liên tiếp, vội vàng đến sứt đầu mẻ trán nhất vĩnh viễn là cấp đại đội, bởi vì đại đa số binh sĩ đều ở đây. Làm liên trưởng trong đại đội, lúc này áp lực của Trình Miễn nghĩ thôi cũng thấy mệt.
Điều đến liên trinh sát đã hai năm rồi, khi vừa mới đến đúng lúc làm cán bộ nhận lính với trại phó lão Chu rồi cùng nhau đi xuống nhận tân binh, khi trở lại liên đội thì lão binh đã đi hết. Đây chính là nội qui trong quân đội, lão binh và tân binh, hai nhóm người này sẽ vĩnh viễn không có cơ hội gặp mặt. Năm thứ hai khi lão binh xuất ngũ và thay thế trang bị cùng tiến hành, cấp trên lại phái Trình Miễn đi ra ngoài học tập, nên không trải qua việc đưa tiễn lão binh. Rốt cuộc, đây là lần đầu tiên anh chính thức sắp xếp chuyện này.
Trình Miễn cũng hiểu rõ, anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ngón tay vuốt ve dọc theo miệng chén: "Ngược lại mình thật sự muốn giữ bọn họ lại, nhưng nội quy trong doanh trại quân đội chính là sắt thép, dù mình và cậu nói gì thì cũng không được thừa nhận."
"Phải, vậy chúng ta phải xem xét thật khách quan." Từ Nghi nói xong, đưa cho anh một tờ giấy, "Hai ngày nay vừa mới làm công tác tư tưởng, muốn đi muốn ở lại đều trên đây đấy, cậu xem trước đi."
Trình Miễn nhận lấy. Tờ danh sách này so với một cái khác thì ngắn hơn, anh nhìn xuống cuối cùng, cũng không có bất ngờ gì xảy ra đến khi nhìn đến Trương Lập Quân. Không tránh khỏi có hơi thổn thức.
Từ Nghi cũng chú ý thấy ánh mắt của ánh dừng lại khá lâu trên một cái tên: "Lại nói tiểu tử Trương Lập Quân này cũng thật cứng đầu, nếu như ban đầu cậu ta không kiên trì muốn đi như vậy, chúng ta cố gắng hơn nữa, nói không chừng cũng không đến mức này. . . . . ."
Về sự kiện kia, Trình Miễn cũng không muốn nhắc lại nữa. Làm cán bộ, sợ nhất là có lỗi với binh lính dưới quyền. Trình Miễn cũng không muốn bản thân lưu lại tiếc nuối như vậy, nhưng vẫn không làm được. Đến cuối cùng, chung quy là vẫn thiếu nợ Trương Lập Quân.
"Đến lúc đó mua cho cậu ấy mấy chai rượu ngon vậy." Trương Lập Quân thích uống rượu, chuyện này trong liên trinh sát ai cũng biết.
Hai người cùng cười, nhưng từ đầu đến cuối trong lòng cũng không nhẹ nhõm như vậy. Trình Miễn nhanh chóng lướt qua một nửa danh sách, đối với tình thế năm nay trong lòng đại khái cũng đã đưa ra suy đoán. Cạnh tranh kịch liệt, tình hình vẫn không lạc quan lắm.
Anh ngẫm nghĩ rồi hỏi Từ Nghi: "Mình nghe nói công tác giải ngũ này là sư trưởng Phùng chủ động nhận làm? Nhưng năm nay là năm đầu tiên anh đến sư đoàn chúng ta."
Từ Nghi liếc mắt nhìn anh: "Đừng nói lão Phùng, văn công của đảng ủy sư đoàn chúng ta đều là năm nay mới đổi. Dĩ nhiên, loại chuyện này bên trên đều muốn tỏ thái độ, mấy hôm trước bắt đầu phục viên và điều chuyển công tác, trong sư đoàn nhấn mạng rằng muốn công bằng, công khai, không thiên vị, giữ lại người tốt nhất. Nhưng cậu còn không hiểu rõ à, điều chuyển từ trên xuống, có năm nào thực sự làm được? Đến cuối cùng không rơi xuống đất cũng coi là tốt lắm rồi ."
Liên trưởng Trình nghe vậy không khỏi thở dài: "Rốt cuộc số năm công tác nhiều hơn so với mình, nên tư tưởng giác ngộ cũng không giống nhau ."
Năm ngoái anh ra ngoài học tập, nên phần lớn công việc giải ngũ của lão binh do Từ Nghi và Phó liên trưởng lão Ngô phụ trách, coi như là có kinh nghiệm hơn so với anh.
Từ Nghi cười khổ: "Khen tặng ít thôi, trước tiên suy nghĩ xem công việc năm nay làm như thế nào còn quan trọng hơn đấy."
Trình Miễn cuốn cuốn danh sách ở trong tay lại, vẻ mặt không thèm đếm xỉa đến: "Còn có thể làm như thế nào đây? Binh đến tướng đỡ, nước đến đất cản thôi!"
Chỉ đạo viên Từ: ". . . . . ."
Cả ngày bận rộn, gần tối ăn xong cơm tối, Trình Miễn thả chậm bước chân đi trở về. Thời điểm đi ngang qua nhà để xe, ngoài ý muốn thấy Trương Lập Quân. Dưới thời tiết âm mấy độ C, cậu ta mặc một bộ quần áo huấn luyện, phía trên phanh ra, cái mũ treo ở quân hàm trên cầu vai, phía dưới ống quần bị vén lên, kéo lê một đôi giày đang rửa xe chiến đấu. Thấy Trình Miễn đến thì lên tiếng chào anh, rồi cứ tiếp tục rửa xe của cậu ấy. Cũng không phải cậu ấy không để Trình Miễn vào mắt, đối với vị liên trưởng trẻ tuổi này,thật ra thì trong lòng anh tràn đầy kính trọng. Chỉ