Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Dài

Mùa Đông Dài

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341981

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1981 lượt.

ọng nói hơi nghẹn.
Mà Trình Miễn hình như đã ngủ thiếp đi, nghe được tiếng cô gọi chỉ hơi hơi giật giật thân thể, bắt được tay của cô, trầm thấp nói câu gì đó, rồi lại ngủ thật say.
Hà Tiêu ngồi bên cạnh, nghe được rõ ràng câu nói của anh.
Anh nói: "Tiếu Tiếu, đừng rời xa anh nữa."






Sáng sớm ngày hôm sau tỉnh lại, Trình Miễn cảm giác đầu đau như muốn nứt ra. Mãnh liệt thở ra một hơi, mới dám từ từ mở mắt.
Thời tiết tốt hơn so với hôm qua, ánh mặt trời chiếu vào xuyên qua rèm cửa, cả phòng cũng ấm áp. Hoảng hốt, Trình Miễn đánh giá căn phòng mình đang ở, một lúc sau mới phản ứng được, thì ra là đây là phòng ở của anh ở tổ trinh sát.
Vậy Hà Tiêu đâu rồi?
Nghĩ tới cô, Trình Miễn nhanh chóng ngồi dậy, vội vàng xuống giường. Trong lúc vội vã đứng không vững, chút nữa thì ngã xuống. Đúng lúc lúc này Từ Nghi đẩy cửa vào, nhìn thấy anh, trêu ghẹo nói: "Ngài nên kiềm chế, cẩn thật trật eo."
Trình Miễn không rảnh cùng cậu ta nhiều lời, vừa mặc y phục vừa hỏi: "Hà Tiêu đâu rồi?"
Anh nói với cô cái gì? Chẳng lẽ ngày hôm qua anh nằm xuống không ngủ luôn? Hay là đã xảy ra chuyện gì? Hiện tại thật muốn không đứng lên.
Trình Miễn phiền não vuốt vuốt mái tóc ngắn ngủn. Hiện tại anh chỉ có thể nhớ tới Hà Tiêu đã hỏi anh một câu gì đó về việc học uống rượu khi nào, vậy ảnh trả lời như thế nào nhỉ?
Trình Miễn suy nghĩ có chút buồn bực, Từ Nghi cũng không sốt ruột, định tiếp tục xem sách. Không ngờ anh vừa định rời đi, Trình Miễn giống như là bị ai đó làm cho tỉnh táo, đứng lên rồi đi ra ngoài.
Từ Nghi nhìn bóng lưng vội vã của anh, nâng cao âm điệu hỏi: "Đi đâu đấy?"
Liên trưởng Trình đi xa mới đáp lại: "Đi tự vả vào miệng mình."
Trình Miễn không hề nói đùa, nhớ tới những lời đã nói ngày hôm qua, đau chết tim mình rồi.
Hiện tại anh muốn tìm Hà Tiêu nói cho rõ ràng, những chuyện kia, anh nói không phải để cô khổ sở. Đi được nửa đường, anh mới nhớ tới, hôm nay có lãnh đạo tới kiểm tra, tất cả mọi người phải ở đây đợi lệnh, anh không ra ngoài được.
Trình Miễn dừng lại bước chân, có chút thất vọng lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại cho Hà Tiêu. Mặt trời chiếu xuống đỉnh đầu khiến anh có chút nóng nảy, Trình Miễn hơi híp mắt lại, nghe tiếng đô kéo dài ở đầu bên kia điện thoại, đếm nhịp tim của mình đang đập thùng thùng vang dội. Sau mười tiếng chuông, điện thoại được kết nối.
"Này, Trình Miễn?"
Thanh âm của Hà Tiêu truyền tới, đột nhiên Trình Miễn lại phát hiện bản thân không biết phải nói gì nữa. Đi tại chỗ hai vòng, anh mở miệng: "Tiếu Tiếu, ngày hôm qua, ngày hôm qua anh uống nhiều quá." Anh vắt hết óc nghĩ nên giải thích như thế nào, "Có nói gì, thì em cũng đừng để trong lòng, em hãy coi như không nghe thấy, coi như ——"
"Không nghe thấy?" Hà Tiêu đột nhiên cất cao giọng, "Trình Miễn, anh vô lại như vậy sao, có biết hay không lời nói ra là bát nước hắt đi?"
Trình Miễn âm thầm tụ mắng mình một tiếng: "Anh đương nhiên biết, em hãy nghe anh nói. Tiếu Tiếu, anh ——"
"Được rồi, không muốn nghe anh giải thích." Hà Tiêu cắt đứt lời của anh, "Như vậy đi, vậy em nói anh cũng coi như không nghe thấy là được."
"Em nói gì vậy ?"
"Hỏi chỉ đạo viên của các anh đi" Hà Tiêu lười phải nói nhiều với anh, bỏ xuống một câu rồi cúp luôn điện thoại.
Trình Miễn sững sờ, lập tức xuay người trở về kí túc xá trinh sát. Chỉ đạo viên Từ đã sớm nghe tiếng chạy trốn mất rồi, chờ anh chỉ có một tờ giấy đặt trên bàn. Trình Miễn cầm lên nhìn, ngay lập tức liền nhận ra đó là bút tích của Hà Tiêu. Đẹp đẽ và ngay ngắn.
Tờ giấy chỉ có vẻn vẹn bảy chữ, Trình Miễn cầm trong tay, nhìn không biết bao nhiêu lần. Cẩn thận từng li từng tí đem nó nắm ở lòng bàn tay, nhìn kỹ lại, hai tay của anh lại hơi run rẩy.
Trong lồng ngực, giống như là đột nhiên bị đánh mạnh vào, Trình Miễn đột nhiên cảm thấy buồn bực, bần thần trong chốc lát, anh xoay người đi ra ngoài.
Bầu trời bên ngoài xanh thẳm, thoáng cái cao xa hơn nhiều, gió cũng dần dần nhu hòa, phất qua khuôn mặt, rất là thoải mái. Trình Miễn càng chạy càng nhanh, càng chạy càng nhanh, đến cuối cùng cứ thế mà chạy. Đón gió, lao đi thật nhanh. Chạy tới xa xa, chạy tới đầu trời cuối đất. Dường như chỉ có như vậy, mới có thể bộc lộ tất cả tình cảm của anh đang có. (Em biết anh khỏe rồi, nhưng anh rảnh rỗi quá hí hí  )
Không biết chạy bao nhiêu vòng, anh dừng lại, khom người một lúc. Rồi sau đó mở lòng bàn tay sớm bị ướt đẫm , động tác nhẹ nhàng mà chậm chạp mở tờ giấy ra, thấy phía trên đó bảy chữ bị mồ hôi làm nhòe đi .
"Ở cùng một chỗ." Anh nhớ kỹ ba chữ này, như cảm thấy chưa đã ghiền, anh nâng người lên, giơ tay lên, đối diện với bầu trời hô to: "Ở cùng một chỗ!"
Một tiếng cao hơn một tiếng. Âm thanh vang vọng, vang vọng ở bầu trời bát ngát vùng ngoại ô. Nhìn cách đó không xa đàn chim bị anh làm cho giật mình, nghe cách đó không xa truyền tới tiếng vang vọng về, rốt cuộc Trình Miễn nở nụ cười, cười thật lớn tiếng, cười đến thỏa mãn, cười giống như trẻ con vậy.