XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Dài

Mùa Đông Dài

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341715

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1715 lượt.

Hồng Kỳ trong thời gian dài, Lỗi Lạc bày tỏ bất mãn. Hà Tiêu thu hồi tầm mắt, cười nhạo cô: "Chưa từng thấy ai hẹp hòi như vậy, mình thật nhiều năm chưa từng thấy cậu ấy, nhìn lâu một lúc thì thế nào?"
Lỗi Lạc cắt một tiếng, tiếp tục kéo xuống dưới để xem ảnh, khi thấy một bức ảnh, thì dừng lại. Bởi vì ở ảnh này Hồng Kì viết thêm một hàng chữ nhỏ, Lỗi Lạc gằn giọng đọc từng chữ "Em biết không? Sa mạc ở đây, có màu trắng." (*)
(*) Theo tác giả ý cụ tỉ của câu này là “Em đã nhìn thấy sa mạc màu trắng chưa? Chưa từng thấy qua thì tới đây xem một chút đi” vì sợ viết rõ mất đi mỹ cảm nên bị lược thành như thế đó ạ






Triệu Tố Uẩn nằm viện đã hai ngày rồi.
Khi Hà Tiêu nhìn thấy bà, bà đang ngồi ở trên hành lang của bệnh viện dạy chữ cho một cậu bé, nhìn qua bờ vai chỉnh tề về phía sau tai, đầu hơi lơ đãng nghiêng nghiêng, thấy mơ hồ vài tia tóc trắng.
Hà Tiêu thả chậm bước chân, đi đến bên cạnh bà: "Cô giáo Triệu."
Giáo sư Triệu kinh ngạc ngẩng đầu, lúc nhìn thấy Hà Tiêu trong mắt lập tức lóe ra ánh sáng vui mừng: "Tiếu Tiếu, sao con lại ở đây?"
"Con… con không có chuyện gì cả." Nghe được tin Hà Tiêu vội vàng tới đây, cơ bản chưa kịp nghĩ gì cả, bây giờ mới phát hiện mình quá mức vội vàng. Trình Miễn không ở đây, cô đều không biết nên dùng thân phận để đối mặt với mẹ anh."Nghe Lỗi Lạc nói dì ngã bệnh, con tới thăm dì một chút."
"Đều bận rộn mà. Một người đi huấn luyện dã ngoại, một người đi xuống cơ sở, chỉ tiện để lại một nhân viên cảnh vệ chăm sóc cho dì."
Trong giây lát Hà Tiêu không biết nói gì.
Đúng lúc đến phòng bệnh, Triệu Tố Uẩn bảo nhân viên cảnh vệ Tiêu rót nước cho Hà. Hà Tiêu thấy chiến sĩ này mới mười mấy tuổi, trước mặt thủ trưởng phu nhân rõ ràng còn có chút câu nệ, tự mình nhận lấy phích nước nóng.
"Vốn dĩ bác trai của con định nhờ lão Từ tìm người đến đây, dì nói cũng không phải là dì không làm gì được, làm xong giải phẫu thì mời một hộ sĩ, cố gắng trải qua mấy ngày thì ông ấy có thể trở về rồi."
" Công việc của bác Trình không thể lùi lại ạ?"
"Lùi lại ư?" Triệu Tố Uẩn cười, "Hiện tại lãnh đạo đi kiểm tra, trước đó hai, ba tuần lễ thậm trí trước một tháng đã thông báo xuống, lúc này người ta đã chuẩn bị kĩ càng, một mình mình đâu thể quyết định là đi hay không đi đây? Bác Trình con làm lãnh đạo cũng không dám làm như vậy."
Càng ở vị trí cao, càng phải cẩn thận cùng khiêm tốn. Tuy ông cụ Trình đã lui xuống, nhưng con trai còn đang tại vị, nếu có sai lầm gì, đến lúc đó không chỉ có một người bị liên lụy. Những chuyện này Hà Tiêu không hiểu rõ lắm, nhưng vẫn nhận thức được.
Cô ngưng mắt nhìn nhân viên cảnh vệ đang đứng ở cửa, theo ánh mắt của cô, Triệu Tố Uẩn thở dài: "Tiểu tử này coi trọng lãnh đạo quá rồi, một lát nữa con giúp dì khuyên nhủ cậu ta, để cậu ta trở về đại đội đi, ngày mai không cần vào đây nữa, ở đây dì không cần người chăm sóc đâu."
Hà Tiêu đồng ý , lại hỏi tiếp: "Lúc nào thì dì phẫu thuật?"
"Thứ Tư tuần sau, đã sắp xếp xong rồi, con không cần lo lắng."
"Vậy con sẽ tới đây với dì ạ." Hà Tiêu nói rất kiên quyết, cũng không để cho bà cự tuyệt.
"Được nha." Triệu Tố Uẩn vui vẻ đồng ý, "Giấy giải phẫu của dì cũng cần có người kí tên, để dì nói với lão Trình một chút, để ông ấy giao toàn quyền cho con nhé."
Nghe câu này, Hà Tiêu có chút ngượng ngùng.
Giáo sư Triệu nói như thế, chẳng lẽ đã nghe Trình Miễn nói gì đó rồi?
Từ bệnh viện về nhà, nửa đường thì Hà Tiêu đi vào chợ bán thức ăn, mua mấy con cá, buổi trưa bắt đầu học nấu canh cá cùng lão Hà.
Lão Hà có chút buồn bực: "Đang yên đang lành sao tự nhiên con lại muốn học nấu canh?"
Trước đó Lão Hà cũng đã dạy cô nấu ăn, nên Hà Tiêu cũng học được không ít, nhưng hầu hết là các món ăn gia đình, lại sợ nấu không tốt do ít khi vào bếp, nên cô sợ tiếu tốn nguyên liệu nấu ăn.
"Canh cá bổ não, con nghe người ta nói, nếu thường xuyên ăn cá tỷ lệ bị bệnh đãng trí ở người già cũng thấp hơn một chút. Ba cùng mẹ con cũng nên ăn một chút."
Lão Hà bật cười: "không cần con hao tâm tổn trí? Mau mau đi ra ngoài đi, đừng ở đây gây thêm phiền phức cho Ba."
Nói xong thì đuổi người ra phòng khách.
Hà Tiêu nổi giận: "Ba dạy cho con đi."
"Vậy con phải nói năng rõ ràng cho Ba một chút."
Lão Hà tự cảm thấy mình chưa già, cũng chưa đến mức bị ngốc. Con gái khác thường như vậy, tất nhiên phải có nguyên nhân.
Hà Tiêu biết không thể nói dối Ba mình được, do dự một chút rồi nói: "Ba còn nhớ mẹ Trình Miễn chứ? Giáo sư Triệu_ Triệu Tố Uẩn, hai ngày nữa dì ấy phải phẫu thuật não."
Lão Hà ồ một tiếng, suy nghĩ một chút: "Trước kia giáo sư Triệu quan tâm con không ít, đây cũng là việc con nên làm."
Hà Tiêu cười cười: "Hơn nữa thời gian gần đây này Bác Trình và Trình Miễn đều không ở đây, con sợ dì ấy ở một mình, không ai chăm sóc."
Lão Hà gật gật đầu, lại nhớ tới cái gì đó, lại liếc mắt nhìn cô. Hà Tiêu bị ông nhìn chút sợ hãi, "Sao thế ạ?"
"Con cùng thằng nhóc Trình Miễn có chuyện gì xảy ra rồi?"
"Có ch