Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341712
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1712 lượt.
uyện gì xảy ra đâu?" Ánh mắt Hà Tiêu đảo loạn nhìn xung quanh, biểu hiện rõ ràng là đang chột dạ.
Lão Hà hừ một tiếng, đi vào phòng bếp. Hà Tiêu giật thót tim, không biết làm như thế nào, thì nghe thấy lão Hà gọi mình từ bên trong : "Muốn học thì vào đây nhanh lên, bây giờ không học thì không còn cơ hội đâu."
Hà Tiêu nhếch miệng cười một tiếng, đi vào.
Bởi vì sợ lãnh đạo lo lắng, không hoàn thành nhiệm vụ do lãnh đạo giao cho, nhân viên cảnh vệ trong đại viện mời một hộ lý chăm sóc cho Triệu Tố Uẩn. Hà Tiêu vẫn đi làm bình thường, ngày thực hiện phẫu thuật, cô xin phép nghỉ làm, sáng sớm đã đến bệnh viện.
Cả đêm Triệu Tố Uẩn không ngủ ngon, ngày hôm sau nhìn thấy Hà Tiêu, bà cười có chút mệt mỏi: "Đến từng này tuổi rồi, tưởng rằng không còn sợ gì nữa, thật không ngờ tối hôm qua lại không ngủ được."
Hà Tiêu ngồi xuống bên cạnh bà: "Sợ là điều bình thường ạ.
Triệu Tố Uẩn lắc đầu một cái, lấy điện thoại di động ra từ tủ đầu giường: "Tối hôm qua, lão Trình gọi điện thoại tới, cũng không nói chuyện phẫu thuật ngày hôm nay, sau khi cúp, lại gửi tin nhắn tới, nói muốn dì truyền đạt cho con."
Nói xong bà đưa điện thoại di động cho cô.
Hà Tiêu mở ra thì nhìn thấy.
—— Tiếu Tiếu: cảm ơn con đã chăm sóc Tố Uẩn, thay bác ký tên nhé.
Đây vốn là chuyện không quá quan trọng, nhưng khi Trình Kiến Minh gửi tới mấy chữ đó, thì việc kí ở giấy đồng ý phẫu thuật trở lên thật nặng nề. Hà Tiêu có thể cảm thấy Trình Kiến Minh đối với Triệu Tố Uẩn lo lắng và yêu thương, nếu không phải bất đắc dĩ, bây giờ nhất định phải ở bên cạnh bà.
Có lẽ, đây chính là điều bất đắc dĩ của quân nhân. Mặc dù bản thân Trình Kiến Minh có địa vị cao như vậy, cũng không thể tránh khỏi.
Cuộc phẫu thuật của Triệu Tố Uẩn tiến hành rất thuận lợi, cũng không có đau đầu và phản ứng không tốt, chỉ cần nằm viện điều trị một tháng, sau đó chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là được.
Ở đây có hộ lý chăm sóc rất tốt về mọi mặt. Cứ đến thứ 7 , Hà Tiêu lại đến thăm bà một chút, có thể thấy, có cô ở đây, Giáo sư Triệu tâm tình rất tốt.
"Tay nghề hầm canh cá cách thủy, là theo ba con học phải không?"
Hà Tiêu nhíu mày, có chút ngoài ý muốn: "Làm sao dì biết ạ?"
Giáo sư Triệu cười một tiếng: "Hồi trước ở trong viện, tài nấu nướng của ba con rất nối tiếng, hễ khi nào đến nhà con ăn cơm, không có ai không khen . Nói thật, khi đó có không ít người hâm mộ mẹ con."
"Nhưng con lại không thấy mẹ con khen ba, ngược lại con thường nghe bà nói, bởi vì lúc còn trẻ ba con đã từng làm ở ban cấp dưỡng, từng làm sĩ quan hậu cần, cho nên cơm nấu được đều là tiêu chuẩn của phòng ăn tập thể trong đơn vị bộ đội."
"Dì cảm thấy tốt mà, như bác Trình của con, một năm chẳng nấu ăn được mấy lần, cho nên dù khó ăn như thế nào, thì đó cũng là chuyện tốt mà." Giáo sư Triệu đột nhiên thở dài, "Có lẽ dig nên nói luôn, thằng nhóc Trình Miễn cũng không biết nấu cơm, chỉ biết duy nhất một món là trứng gà xào cà chua, nhưng mỗi lần cũng đều cho nhiều muối."
Nói xong hai người đều nở nụ cười.
Triệu Tố Uẩn vừa mới phẫu thuật xong, nên sau khi nói chuyện thường mệt mỏi, cần phải nghỉ ngơi, mỗi lần Hà Tiêu đều là nhìn bà ngủ rồi mới rời đi. Tối nay Triệu Tố Uẩn ngủ hơi trễ, Hà Tiêu đắp kín chăn cho bà, rồi nhìn đồng hồ đeo tay, đã chín rưỡi rồi. Cô gọi hộ lý tới, lại sợ quấy rầy Giáo sư Triệu nghỉ ngơi, tự mình đi đến phòng tắm công cộng rửa hộp giữ nhiệt, chuẩn bị về nhà. Khi quay lại phòng bệnh, thì nhìn thấy hộ công ngồi trên ghế dài ở hành lang ngoài phòng bệnh.
Hà Tiêu hỏi: "Sao vậy ạ?"
Người hộ lý cười híp mắt chỉ chỉ bên trong: "Có người đến chăm sóc Giáo sư Triệu rồi."
"Ai vậy?"
Hà Tiêu hỏi, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
Cửa vang lên một tiếng cọt kẹt, khiến người trong phòng quay đầu ra nhìn. Bốn mắt nhìn nhau, Hà Tiêu thấy được một cặp mắt sáng ngời quen thuộc.
Là Trình Miễn. Một thân quân áo dã chiến ngay ngắn, vẻ ngoài anh tuấn cũng không giấu được khuôn mặt mệt mỏi của anh. Chỉ có cặp mắt kia, mỗi lần thấy cô, đều ấm áp mà có hồn.
Sau khi sững sờ, theo bản năng Hà Tiêu lui về phía sau mấy bước. Trình Miễn nghĩ rằng cô muốn bỏ đi, vội vàng đi tới, giữ cánh tay của cô: "Tiếu Tiếu."
"Nói nhỏ một chút." Hà Tiêu vội vàng xoay người, nhìn vào trong phòng, mới nói, "Giáo sư Triệu mấy ngày nay đều ngủ không ngon, thật vất vả mới ngủ được , anh đừng đánh thức dì."
Trình Miễn gật đầu một cái, chăm chú nhìn cô, Hà Tiêu bị anh nhìn khiến không được tự nhiên, tỏ vẻ phải đi, lại bị anh níu lại, hơi hơi dùng lực, liền bị anh ôm vào lòng.
Cảm giác ấm áp này tới quá đột ngột, Hà Tiêu bối rối mấy giây, mới xác định đây là lồng ngực của Trình Miễn.
"Cám ơn em." Giọng nói của anh có chút khàn khàn, Hà Tiêu muốn ngẩng đầu lên, lại bị anh ép xuống, "Yên nào, để anh ôm một lát."
Người làm anh nhớ nhung suốt cả tháng nay, rốt cuộc được anh ôm trong ngực một cách chân thực, Trình Miễn thõa mãn đến mức muốn cảm thán một tiếng ——
Cảm giác hiện tại thực sự , thật con mẹ nó tuyệt vời.
Hà Tiêu không biết trong lòng anh đang có suy nghĩ, y