Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Dài

Mùa Đông Dài

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341739

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.

à, sẽ chiều hư anh ấy nha."
Lúc này Hà Tiêu mặc kệ Lỗi Lạc giễu cợt mình, cô cất điện thoại di động, dù vậy vẫn ung dung nhàn nhã nhìn cô ấy: "Vừa nói đến đâu rồi nhỉ? A nhớ rồi, cậu vừa mới nói, mấy ngày tới sẽ chuẩn bị đi Tây Bắc một chuyến?"
Lỗi Lạc lập tức phủ nhận: "Mình thật muốn đi du lịch nha, không phải đi gặp Diệp Hồng Kỳ!"
Hà Tiêu không nói lời nào, chỉ nhìn cô ấy.
Lỗi Lạc bị cô nhìn như vậy, vội vàng giơ tay lên thề thốt: "Mình nói thật đó, ai lừa cậu là con chó nhỏ. Ai mà rảnh rỗi đi tới sa mạc rộng lớn, mình rất bận bịu đó!"
Làm như muốn chứng lời mình nói, Lỗi Lạc vừa nói xong, điện thoại trong tay liền vang lên. Cô sửng sốt một chút, lập tức nhận, vẻ mặt từ từ trở lên nặng nề.
Hà Tiêu đứng ở một bên, dùng ánh mắt ân cần hỏi thăm: "Sao vậy?"
Lỗi Lạc có chút khẩn trương cúp điện thoại: "Mình phải về nhanh đây, ông ngoại mình ngã bệnh nhập viện rồi, nên phải về nhà thăm ông."
Trùng hợp như thế?
Trong lúc sững sờ , Lỗi Lạc đưa cho cô đồ đạc của cô, rồi chuẩn bị rời đi.
"Mình đi trước nha, cậu từ từ đi dạo nhé. A, đúng rồi ——" nhớ tới điều gì đó, cô chạy trở về, kéo tay Hà Tiêu nói, "Mới vừa rồi mình đùa giỡn thôi, cậu cũng đừng vì vậy mà không đi, nếu không Trình đẹp trai sẽ chém chết mình...mình không chịu được ánh mắt anh ấy nhìn mình đâu."
Hà Tiêu bật cười: "Biết rồi, cậu đi nhanh lên đi, đi đường cẩn thận nhé."
Tiễn Lỗi Lạc đi, Hà Tiêu một mình quay về nhà. Sáng sớm ngày hôm sau đã thức dậy, chỉ nói với lão Hà một tiếng, sau đó đi ra ngoài. Lão Hà cũng không hỏi nhiều, chỉ dặn dò vài câu chú ý an toàn liền phất tay một cái để cho cô đi. Gần đây khiến Hà Tiêu cảm thấy rất nhẹ nhõm chính là mẹ Điền Anh không động một chút lại nói tới chuyện của cô với Trình Miễn, bà không đề cập tới, Hà Tiêu cũng vui vẻ không đề cập tới, đỡ phải gây gổ.
Ngồi lên xe buýt nối thẳng tới vùng ngoại ô, sau khi xuống xe Hà Tiêu đi mấy trăm mét mới nhìn thấy cửa chính nơi đóng quân. Trình Miễn đang đứng ở cửa lớn, trên người mặc một bộ thường phục, cô chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của anh đang cười và hai cánh tay tinh tráng lộ ở bên ngoài. Cặp mắt đen bóng như nước, Khi nhìn thấy Hà Tiêu thì khẽ sáng lên.
Hôm nay Hà Tiêu mặc bộ váy chiffon rất đẹp, càng làm nổi bật bắp chân mảnh khảnh trắng noãn của cô. Ngày đó, khi đi với Lỗi Lạc cũng sửa tóc một chút, một lớp tóc mái mỏng phủ lên trán, tóc dài rủ trên vai, đoạn cuối hơi cong cong, tùy ý thả trước ngực.
"Em tới chậm à? Trên đường bị kẹt xe một chút."
Cho dù đã mở ô để che nắng, nhưng vẫn là không ngăn được thời tiết nóng bức. Khuôn mặt Hà Tiêu bị phơi nên hồng hồng, chóp mũi rịn một lớp mồ hôi mỏng. Trình Miễn nhìn cô, có cảm giác mình cũng nóng theo. Hơi do dự đưa tay ra, rồi phanh một tiếng kéo cô vào trong lòng.
Mặt Hà Tiêu càng đỏ hơn, dùng sức đẩy anh ra: "Ban ngày ban mặt, vẫn còn ở cửa doanh trại đấy."
Trình Miễn nhỏ giọng có chút cắn răng nghiến lợi nói: "Anh thành khẩn đề nghị, quần áo như thế này em nên giữ lại để sau khi gả cho anh hãy mặc!"
Hà Tiêu giật mình, sau khi tỉnh táo thì hung hăng đạp chân anh một cái: "Lưu manh!"
Người bị mắng là lưu manh nhanh chóng hôn lên khuôn mặt của cô, sau đó buông lỏng tay ra, vẻ mặt thản nhiên dẫn Hà Tiêu vào doanh trại.
Tại đây nam giới ở khắp mọi nơi, tỷ lệ cực kì sao so với phụ nữ. Hà Tiêu có thể hiểu điều đó, nhưng bị nhìn chăm chú quá nhiều lần nên vẫn bị đỏ mặt, nhanh chóng dùng tay quấn quấn lọn tóc .
Trình Miễn quay đầu lại liếc nhìn cô rồi cười: "Biết rõ vì sao anh nói như thế chưa?"
Hà Tiêu thẹn quá hóa giận giục anh: "Đi nhanh lên!"
Hai người cùng nhau vào câu lạc bộ của liên trinh sát, khẩu hiệu chào mừng ngày 1/8 đã được treo ở bên ngoài, bên trong vây quanh không ít người, hầu hết đang nhìn Tiểu Giang và bạn diễn đang tập diễn trích đoạn. Lần đầu tiên trong đời Hà Tiêu viết kịch bản, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy người khác diễn kịch bản mà mình viết, thật sự có chút hiếu kỳ và mong đợi.
Bởi vì chuyện xưa lấy bối cảnh ở những năm đầu thập niên tám mươi, cho nên Tiểu Giang và bạn diễn đang mặc những bộ quân trang trước năm 1984, hai người ngượng ngùng ngồi chung một chỗ, đáng lẽ kịch bản nói về tình yêu nhot thuần khiết, nhưng nhìn cô gái nhỏ đang ngượng đến đỏ mặt trốn ở một bên, gương mặt của trung đội trưởng tiểu Giang cực kì hăng hái hướng tới cô gái mà cọ cọ, ngay lập tức không khí trở lên bỉ ổi.
Hà Tiêu không nhịn được nghiêng đầu hỏi Trình Miễn: "Tìm được cô gái này ở đâu vậy, thật là phù hợp nha."
Trình Miễn ho nhẹ hai tiếng, cực kì ngượng ngùng đáp: "Có một chị dâu mở canteen ở nơi đóng quân, cô gái này là đồng hương của chị ấy, ở đó giúp đỡ chị ấy hai năm rồi, do thiếu người nên phải mời tới."
Khoan hãy nói, bọn anh mất sức của chín trâu hai hổ mới mời được cô gái nhỏ này. Cơ bản là nơi đóng quân có ít nữ binh, nên khi đến đây càng trở thành miếng mồi ngon, để mời cô gái nhỏ “xuống núi”, Trình Miễn đặc biệt phái Giang Hải Dương và hai sĩ quan đi, dựa vào công phu uốn ba tấc lưỡi để lừa gạt rồi đưa cô