Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341742
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1742 lượt.
gái nhỏ đến đây.
Dĩ nhiên, có một chuyện chắc chắn Trình Miễn sẽ không nói cho Hà Tiêu. Đó chính là Từ Nghi đã từng đề nghị mời Hà Tiêu tới làm nữ chính, đã bị anh thẳng thừng tù chối rồi. Hiện tại Trình Miễn nhìn Hà Tiêu đứng ở bên cạnh mình, càng cảm thấy quyết định của mình vô cùng sáng suốt.
"Giúp anh xem ở đây một chút nhé, anh còn có chút việc, nên phải rời đi trước." Trình Miễn đỡ lấy hông của cô, cúi đầu dặn dò ở bên tai của cô.
Hà Tiêu không được tự nhiên né tránh sang bên canh, trong nháy mắt hai lỗ tai đều đỏ. Trình Miễn nhìn cô cười cười, rồi buông cô ra, xoay người rời đi.
Nói là đến để hướng dẫn, nhưng Hà Tiêu đứng ở phía sau nhìn một lúc thì phát hiện thật ra bọn họ cũng không cần mình. Mỗi người đều có cách thức thể hiện của bản thân mình, cô không hiểu, cũng không nên đi phá rối bọn họ.
Lão Ngô nghiêng đầu nhìn thấy cô, vội gọi cô đi qua. Hà Tiêu vẫy vẫy tay, nhưng vẫn bị mọi người đi đến bao vây. Với Hà Tiêu bị các chiến sĩ vây xem đã trở thành thói quen, dần dần cũng có thể buông lỏng chân tay, cô cười cười, nói: "Tôi xem rồi, diễn rất tốt, là một vở hài kịch nhẹ nhàng cực kì chất lượng."
Chính kịch ̣diễn thành hài kịch, vậy là tốt à? Các chiến sĩ đều nở nụ cười, cũng không ai quan tâm, mọi người đều vui vẻ. Ngày mồng một tháng tám hàng năm, sư đoàn T cũng không nghỉ, cán bộ và chiến sĩ được đối xử bình đẳng, nếu như không có đoàn văn công xuống biểu diễn, buổi tối sẽ chỉ ăn cùng nhau một bữa cơm, xem một bộ phim. Lần này đúng lúc là kỉ niệm 85 năm ngày thành lập quân đội, cho nên trong sư đoàn mới tổ chức hoạt động chào mừng. Cơ hội khó mới có được nên tất cả mọi người đều rất quý trọng.
Biểu diễn chính thức sẽ bắt đầu lúc tám giờ tối, Hà Tiêu cùng ăn cơm tối ở phòng ăn của doanh trinh sát, rồi sau đó đi cùng mọi người tới nhà khách số tám.
Phía trong đã có không ít người tới xem chương trình, trong hội trường có mấy hàng chỗ ngồi được giữ lại cho bọn họ, Hà Tiêu muốn ngồi ở bên đó, nhưng lại bị Trình Miễn kéo đến chỗ ngồi ở hàng cuối cùng, tầm nhìn không tốt không nói làm gì, nhưng hai người bọn họ ngồi đơn độc ở đây, thật là bắt mắt nha.
Hà Tiêu ngồi không yên, vẫn muốn đi, bị Trình Miễn cản lại: "Không cho đi sang bên kia, nhiều người nên rất ồn ào, không nói chuyện với em được."
"Ai nói với em rằng, mời em tới xem chương trình ." Hà Tiêu bĩu môi.
Trình Miễn cười, bây giờ anh phát hiện ra mình đặc biệt thích vẻ không tình nguyện mà không thể phản kháng được của cô.
"Aizz, bây giờ ở đây chỉ còn mỗi mình em với anh thì thật tốt nha." Trình Miễn đột nhiên cảm thán, vẻ mặt tiếc nuối.
Vừa nghe xong Hà Tiêu đã hiểu ý tứ của anh, dùng sức bấm eo anh một cái. Liên trưởng Trình không thèm để ý chút nào, bắt được tay của cô, nắm trong lòng bàn tay.
Khi bắt đầu biểu diễn, rốt cuộc Trình Miễn cũng chịu an phận, một lát sau, Hà Tiêu cảm thấy bả vai mình càng ngày càng nặng, quay đầu nhìn lại thấy người nào đó đã ngủ thiếp đi trong không khí huyên náo như vậy. Cô nghiêng người qua, vỗ vỗ mặt của anh, thì bị anh giữ chặt tay, sau đó lại không lo lắng gì tiếp tục ngủ.
Hà Tiêu dở khóc dở cười, dứt khoát mặc kệ anh vậy.
Từ Nghi đến muộn đúng lúc nhìn thấy cảnh này, chân mày cau lại, cũng không đi lên trên mà ngồi xuống bên cạnh Hà Tiêu. Trên sân khấu đang biểu diễn tiết mục kịch nói của bọn họ, Từ Nghi lẳng lặng nhìn một lát, nói: " Thời gian để luyện tập tiết mục này cũng không ngắn, chẳng qua trong tháng này trong đại đội xảy ra không ít chuyện, tôi và Trình Miễn cũng bận rộn nên không có thời gian theo dõi."
Trong lòng Hà Tiêu có chút tiếc nuối, nhưng vẫn bày tỏ rằng mình hiểu: "Công việc quan trọng mà."
Từ Nghi nở nụ cười rực rỡ nói: "Nhưng mà tôi đã xem qua kịch bản, viết rất tốt đó, nhân vật rõ nét, tình cảm —— được thể hiện cũng rất thích hợp."
Mặt của Hà Tiêu nóng lên một mảng, may sao lúc này trong hội trường đã tắt đèn. Đề phòng chỉ đạo Từ vô ý nói ra một số câu khiến mình lúng túng, cô vội nói sang chuyện khác: "Gần đây không liên lạc với Chử Điềm à?"
Từ Nghi dừng một lúc: "Không có."
Hà Tiêu hơi hơi không hiểu, hơn nữa cũng thấy uất ức cho Chử Điềm: "Coi như không có duyên phận, làm bạn bè cũng tốt chứ sao? Anh không thể lúc nào cũng tránh cô ấy nha!"
Từ Nghi quay đầu liếc mắt nhìn cô, ánh mắt sáng ngời cực kì bất đắc dĩ: "Bây giờ tôi có tránh cô ấy đâu, là cô ấy không muốn gặp tôi."
Hà Tiêu không nhịn được nghẹn lời: "Có chuyện gì xảy ra vậy?"
Từ Nghi thở dài: "Có lẽ thời gian trước kìa tôi trốn tránh nhiều quá, nên bây giờ bản thân bị tác dụng ngược rồi."
Hà Tiêu nghe vậy, có phần thông cảm với anh, nhưng khi nhớ tới tính tình của Chử Điềm, thì lại mở miệng trấn an Từ Nghi: "Tính tình của Điềm Điềm là điển hình của người ăn nói chua ngoa nhưng tấm lòng như đậu hũ*, nếu cô ấy tức giận, chỉ cần anh dỗ một chút là tốt rồi."
*Tấm lòng của Điềm Điềm tỷ tỷ mềm mại
Từ Nghi gật đầu một, khẽ mỉm cười nói: "Hi vọng là như thế, tôi chưa từng theo đuổi bạn gái bao giờ, thật đúng là phải học tập Trình Miễn."
Hà Tiêu im