Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Dài

Mùa Đông Dài

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341746

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.

ói quen của Trình Miễn rồi, khi gặp phải vấn đề khó khăn hay chướng ngại, phương pháp để anh phát tiết duy nhất, chính là chạy bộ. Hình như mồ hôi chảy cạn sạch, thì phiền não cũng không còn.
Trình Miễn ngẩng đầu nhìn bầu trời trên sân huấn luyện, lo lắng dần dần tản đi, ánh nắng mỏng manh suyên qua tầng mây chiếu xuống khiến anh hơi nheo mắt.
"Cậu biết không?" Anh quay đầu lại nói với Từ Nghi, "Mình ở quân đội đã 27 năm, ta đợi năm 27, cho tới bây giờ chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ rời đi."
Từ Nghi sững sờ, không biết đột nhiên anh nói những lời này là có ý gì. Đang định hỏi nữa, Trình Miễn đã đem khăn lông trả lại cho anh, bước nhanh rời khỏi sân huấn luyện.






Nghỉ ngơi khoảng hai tuần lễ, Hà Tiêu trở lại đơn vị đi làm. Công việc đang trong thời gian bận rộn, cô lại xin nghỉ liên tiếp hơn mười ngày, hiển nhiên chủ nhiệm Trương ở trung tâm sẽ mất hứng. Nhưng Hà Tiêu có lí do xin nghỉ chính đáng là nghỉ bệnh, nên ông ấy cũng không thể nói gì được.
Trước khi gặp chuyện không may Hà Tiêu đã đến trong phòng làm việc rồi, công việc tương đối thoải mái, đồng nghiệp cũng rất chăm sóc. Nhịp điệu công tác trong ngày cũng chậm rãi, gần tới giờ tan việc, cô đi xuống lầu tìm Chử Điềm, rồi cùng nhau tan tầm.
Chử Điềm nhìn thấy cô, mắt trợn to: "Đi làm rồi à? đã khỏi chưa?"
"Gần như thế rồi." Hà Tiêu nhìn cánh tay, cười ảm đạm.
Chử Điềm thở phào nhẹ nhõm, dáng vẻ đã được giải thoát: "Cậu không biết, bởi vì cậu nghỉ bệnh, mình cũng bị dày vò. Từ khi nào mà nhà cậu có phòng nhỏ ở Thành Đông vậy? Hả?"
"Sao vậy?" Nhìn vẻ mặt mất hồn của Hà Tiêu, Chử Điềm ân cần hỏi.
Hà Tiêu nhìn chằm chằm điện thoại không ngừng kêu bíp bíp, đầu óc không hề chuyển biến: "Từ Nghi hỏi mình chuyện Trình Miễn chuyển nghề, anh ấy đang công tác rất tốt trong quân đội, sao lại muốn chuyển nghề?" Chuyển sang gọi điện thoại cho Trình Miễn, nhưng lại có giọng nói nhắc nhở anh đã tắt máy. Trước tình huống như thế này cũng không phải chưa từng có, khi anh đi ra ngoài huấn luyện, bình thường điện thoại di động đều ở trạng thái tắt máy, nhưng bây giờ Hà Tiêu có chút rốt ruột. Cô suy nghĩ một chút, rồi nói với Chử Điềm: "Điềm Điềm, mình muốn đi đến doanh trại của Trình Miễn một chuyến, cậu có thể đi với mình được không?"
"Bây giờ à?" Chử Điềm giật mình, "Trời đã tối đen rồi, hiện tại làm gì có xe đi đến đó. Cậu đừng gấp gáp, không tìm được Trình Miễn, thì gọi điện thoại cho Từ Nghi để hỏi đi."
Trong lòng Hà Tiêu nghĩ đúng là quan tâm quá thì sẽ bị loạn, cũng quên mất là có thể liên lạc với Từ Nghi. Chử Điềm nhìn cô, cũng không nhịn được cảm thán: "Này có phải liên trưởng Trình bị mưa xối nên hỏng đầu óc rồi không, hay là ấm đầu rồi, không thì sao lại nghĩ tới việc chuyển nghề chứ?"
Tay Hà Tiêu đang ấn số điện thoại dừng lại, bỗng ngẩng đầu lên nhìn về phía Chử Điềm: "Có ý tứ gì vậy?"
Chử Điềm tỉnh ngộ, vội vàng che miệng lại, nhưng đã không còn kịp rồi. Cô nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Hà Tiêu, ánh mắt sắc bén, không thể không thành thật khai báo: "Vốn không muốn để cho cậu biết, nhưng —— haizzz, đều là tại mình."
Hà Tiêu vội vàng hỏi: "Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy?"
"Khi cậu vừa mới xuất viện, Trình Miễn đã đến thăm cậu. Nhưng mà khi đó cậu vẫn ở Thành Đông, có thể dì Điền bởi vì giận anh ấy, nên không nói cho anh ấy biết địa chỉ, người kia cũng rất cứng đầu, mưa to như vậy cũng không biết tránh đi, trực tiếp đứng ở cửa phía dưới nhà của cậu. Sau phó tư lệnh Trình điện thoại đến mới gọi được anh ấy quay về, trở lại đại đội thì bị sốt cao. Lúc đầu mình định lén hỏi thăm địa chỉ của cậu ở Thành Đông để nói cho anh ấy biết, nhưng sau đó Trình Miễn lại nói không cần, anh nói đấy không phải là vấn đề quan trong, chờ cậu tốt hơn anh ấy sẽ đến gặp cậu. Tiếu Tiếu?" Chử Điềm hơi lo lắng nhìn Hà Tiêu.
Vẻ mặt Hà Tiêu có phần mờ mịt nhìn Chử Điềm, một lúc sau, cổ họng mới chuyển động, cô cất điện thoại đi, nói với Chử Điềm: "Điềm Điềm, mình có chút chuyện, muốn về nhà trước. Phía Từ Nghi, hôm nào mình sẽ gọi điện thoại cho anh ấy sau."
Chử Điềm gật đầu, không yên lòng đưa mắt nhìn cô rời đi.
Lúc Hà Tiêu về đến nhà, lão Hà đã làm xong một bàn thức ăn, đang đứng trước bàn ăn mở rượu. Ông bị cao huyết áp nhiều năm rồi, nên bà Điền Anh luôn theo dõi ông chặt chẽ, lần này thật vất vả mới có thể uống hai chén, ông mừng rỡ khiến hai con mắt cũng híp lại, thấy Hà Tiêu trở về, vội gọi cô: "Mau đến đây ăn cơm, hôm nay hai bố con mình uống hai chén."
"Uống gì mà uống... vết thương của Tiếu Tiếu còn chưa khỏi, ông lại để con uống rượu!" Bà Điền Anh vừa mang thức ăn lên vừa cười mắng ông một câu, nhìn thấy Hà Tiêu thì giục cô nhanh đi rửa tay.
Không khí ấm áp như vậy, lời nói vốn nghẹn ở cổ họng vẫn không nói ra được. Hà Tiêu hơi mím môi, đi về phòng thay quần áo, rồi ngồi vào bàn cơm.
"Đến đây đi." Lão Hà rót cho bản thân một chén, lại rót đầy vào cái chén trước mặt Hà Tiêu, "Hôm nay ăn mừng một chút, buôn bán thuận lợi, vết thương của con gái chúng ta