Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341750
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.
hông có cách nào để quên." Hà Tiêu nói xong, ánh mắt nhìn bà Điền Anh bộc phát sự kiên quyết, "Chỉ là —— rốt cuộc con không thể tưởng tượng được có gì có thể khiến người ta khó chịu hơn so với việc không được ở cùng anh ấy. Con đã thử rồi, bảy năm qua, rất là khó tiếp thu."
Bà Điền Anh thấy cô cứng rắn như vậy, ngay tức khắc cực kỳ tức giận, vừa ngẩng đầu thì muốn cho cô một cái tát. Hà Tiêu đã chuẩn bị tốt để nhận lấy đau đớn, nhưng không ngờ lão Hà nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy.
"Ông bỏ ra!"
Bà Điền Anh vội vàng muốn tránh khỏi ông, nhưng lão Hà đã dùng toàn lực, bà không phải là đối thủ với người đã từng đi lính như ông. Hà Tiêu cũng rất kinh ngạc nhìn cha mình, cô chưa bao giờ nghĩ rằng, ông sẽ đứng về phía cô.
Hà Húc Đông không nói một lời, nhưng ánh mắt của ông đã nói rõ tất cả, làm vợ chồng với ông nhiều năm như vậy, bà Điền Anh thấy rất rõ ràng, cuối cùng vành mắt đỏ lên: "Được, ông được lắm!"
Hung hăng rút tay ra, bà Điền Anh lại nặng nề khép cửa phòng lại, lần này, sợ là lần này sẽ không mở ra nữa.
Rốt cuộc phòng khách đã khôi phục yên tĩnh, Hà Tiêu ngây ngô tại chỗ trong chốc lát, xoay người nhìn sang cha mình: "Ba ——"
Cô muốn nói gì đó, nhưng lão Hà đưa tay ngăn cô lại, ông nhỏ giọng mệt mỏi nói: "Con cũng mệt mỏi rồi, trở về phòng đi thôi."
Lời nói đã đến khóe miệng, nhưng Hà Tiêu vẫn nhịn xuống. Gật đầu một cái, rồi xoay người trở về phòng. Một thoáng kia khi xoay tay nắm mở cửa phòng, cô quay đầu lại liếc nhìn lão Hà. Ông đã quay lại bên cạnh bàn ăn, đang chậm rãi dọn dẹp một bàn mà ông đã tỉ mỉ nấu nướng, lại không có ai động tới một món nào cả. Giây phút đó, cô cảm thấy lão Hà dường như thoáng cái đã già đi rồi.
Chóp mũi Hà Tiêu chua xót, nước mắt lại lăn xuống một lần nữa.
Quân khu B. Ánh mặt trời chiếu xuống các dãy nhà trong quân khu. Trong thao trường tiếng người huyên náo, các chiến sĩ đang thi đấu hữu nghị khí thế ngất trời, từng đợt tiếng hoan hô xuyên thấu qua màn cửa sổ truyền vào phòng làm việc của Thẩm Mạnh Xuyên.
Thẩm Mạnh Xuyên liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi đứng lên rót cho mình chén nước, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng báo cáo, anh ngừng lại, nói: "Mời vào."
Trình Miễn đẩy cửa đi vào, đứng thẳng người thi hành quân lễ với Thẩm Mạnh Xuyên: "Tham Mưu Trưởng."
Anh gọi như trước kia, Thẩm Mạnh Xuyên cũng không tính toán, nhướng nhướng mày, ý bảo anh ngồi xuống.
"Không cần, em đứng cũng được." Trình Miễn không nhúc nhích nói.
"Không tại sao cả." Âm thanh của Trình Miễn nhàn nhạt trả lời.
"Cậu muốn chuyển nghề, chuyện như vậy cũng phải có một lý do chứ?"
"Không có lý do gì cả."
Dáng vẻ dầu muối không vào này khiến Thẩm Mạnh Xuyên suýt nữa bị nghẹn nước, anh lớn tiếng ho khan mấy cái, thật vất vả mới thở bình thường được, anh hạ thấp giọng hỏi: "Vậy chuyện này , phó tư lệnh Trình biết không?"
"Ông ấy không cần biết."
Hắc! Rốt cuộc tính khí nóng nảy của Thẩm Mạnh Xuyên cũng không nhịn được nữa, đặt cái ly lên trên bàn, đứng lên đi đến chỗ Trình Miễn, muốn chỉ vào mũi của anh mà mắng, nhẫn nhịn, nhưng vãn nuốt trở lại: "Trình Miễn tôi nói cho cậu biết, nếu như cậu đánh báo cáo chuyển nghề, thì đảng ủy sư đoàn cũng phê luôn, rồi đến bộ quân trang cậu cũng không được mặc nữa đâu!"
Tay Trình Miễn đặt ở đầu gối không tự chủ nắm chặt lại, chần chừ chốc lát, anh ngẩng đầu, quyết định: "Tham mưu trưởng, em muốn chuyển nghề."
Thẩm Mạnh Xuyên nghe vậy, xoạt một tiếng xốc cổ áo của anh lên, lôi anh đi ra ngoài. Trong hành lang có không ít người, thấy tình huống này thì rối rít lui về phía sau. Hai người đi một mạch tới chỗ cầu thang, Thẩm Mạnh Xuyên đá Trình Miễn đến trước gương, rồi nói với anh: "Đừng tưởng rằng cậu không phải là lính của tôi, tôi con mẹ nó không được nhúng tay vào chuyện của cậu à, cậu muốn làm gì hả? Được, tháo quân hàm trên vai và huy hiệu trên mũ xuống cho tôi, bây giờ, lập tức, ngay lập tức!"
Trình Miễn giật mình, anh nhìn mình trong gương, tầm mắt chuyển từ huy hiệu trên mũ, rồi quét đến quân hàm trên vai, anh muốn chứng minh cho Thẩm Mạnh Xuyên thấy, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không nhấc nổi tay lên. Nhưng Thẩm Mạnh Xuyên đã nhìn thấy, quạt gió thổi lửa nói: "Tháo! Kéo dài thời gian à, tôi không có nhiều thời gian như vậy để dây dưa với cậu đâu!"
Trình Miễn chậm rãi giơ tay lên, ngón tay dừng ở trên vai. Bồi hồi hồi lâu, vẫn không xuống tay không được. Anh đã ở đây mò mẫm lăn lộn suốt tám năm đổi lấy ba ngôi sao, đã hòa hợp với một phần tính mạng của anh, để anh tự tay lấy xuống, dù thế nào anh cũng không làm được. Anh hoàn toàn thất bại, nản lòng ngồi trên bậc thang, tháo cái mũ xuống, không dám nhìn Thẩm Mạnh Xuyên: "Tham Mưu Trưởng, anh đừng ép em."
Thẩm Mạnh Xuyên chống nạnh, giận quá hóa cười. Rõ ràng là chính cậu ta khăng khăng cố chấp với mình, ngược lại bây giờ lại trở thành anh ép buộc cậu ta.
"Được rồi." Thẩm Mạnh Xuyên đạp cho anh một phát, "Gặp phải chuyện khó giải quyết, lại chỉ muốn lùi bước, con mẹ nó cậu còn là