pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Dài

Mùa Đông Dài

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341737

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.

một quân nhân sao? Cậu đứng lên cho tôi!"
Trình Miễn đứng thẳng, so với Thẩm Mạnh Xuyên còn cao hơn nửa cái đầu. Thẩm mỗ không thể làm gì khác hơn là lườm anh một cái, hai người trở về phòng làm việc. Trải qua ồn ào như vậy, cơn tức của Thẩm Mạnh Xuyên cũng biến mất, có thể bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện với Trình Miễn một chút.
"Chuyện của cậu và Hà Tiêu tôi nghe Từ Nghi nói rồi, cậu cũng không cần trách cậu ta. Cậu ta cũng sốt ruột hộ cậu thôi, cũng không dám trực tiếp tìm cha mẹ cậu, lại không thể tìm lão Chu của doanh trại các cậu, cho nên chỉ có thể tới tìm tôi. Theo lý thuyết chuyện này tôi không nên nhúng tay vào, chỉ là Trình Miễn à, tôi sợ cậu sẽ làm ra chuyện hối hận cả đời." ánh mắt Thẩm Mạnh Xuyên bình tĩnh nhìn anh, "Cậu muốn chuyển nghề, được, tôi không ngăn cản cậu, nhưng cậu có suy nghĩ đến cảm thụ của Hà Tiêu không? Một quân nhân dùng tám năm, thậm trí có thể nói là 27 năm để bồi dưỡng ra một quân nhân trẻ tuổi ưu tú lại vì cô mà rời đi nơi anh có thể thể hiện tài năng, cậu có biết cậu sẽ cho Hà Tiêu bao nhiêu gánh nặng ở trong lòng không?"
"Đây là em đưa ra quyết định, không cần cô ấy có trách nhiệm."
"Nói dễ thật ấy! Không nên dùng suy nghĩ của cậu để nhận định phụ nữ, tâm tư của các cô có lúc so với lỗ kim còn nhỏ hơn đấy!" Thẩm Mạnh Xuyên bật cười, "Theo ý tôi, Hà Tiêu cô ấy cũng là người lớn lên ở đại viện bộ đội từ nhỏ, nên chưa chắc sẽ đồng ý cho cậu chuyển nghề.
Đúng vậy nha, cô đã từng muốn đuổi theo bước chân anh thi vào trường quân đội, như thế nào lại bằng lòng nhìn thấy anh chuyển nghề. Cho dù cô đồng ý, thì chính anh cũng không cam lòng rời khỏi nơi đây? Trình Miễn nhớ tới tình huống tối hôm qua khi anh về đại viện, anh muốn nói chuyện với cha một chút, nhưng vừa nhìn thấy bên tóc mai đã trắng của ông, cũng biết mình không thể mở miệng được.
"Tham mưu trưởng ——" ánh mắt Trình Miễn hơi mờ mịt, "nếu em vẫn phải trả mặc một thân quân trang này, sẽ không có khả năng để mẹ Hà Tiêu đồng ý."
"Cái này càng không phải là vấn đề!" Thẩm Mạnh Xuyên lơ đễnh, "chẳng có cha mẹ nào có thể cưỡng ép được con cái cả? Ban đầu mẹ vợ tôi cũng không muốn gả chị dâu cậu cho tôi đâu, hai chúng tôi vẫn kết hôn đấy thôi?"
Trình Miễn: ". . . . . ."
Thẩm Mạnh Xuyên cũng ý thức được mình nói lỡ miệng, vội vàng kéo trở về: "Cho nên nói, bây giờ khoảng cách thành công của cậu cũng gần, cũng gần lắm——" Thẩm Mạnh Xuyên cố gắng đưa ra ví dụ, "Cũng liền không sai biệt lắm một pháo tự động xạ trình xa như vậy! Lúc này ngươi lựa chọn chuyển nghề, lựa chọn buông tha, ngươi cảm thấy đây là quân nhân nên làm chuyện sao? Dĩ nhiên không phải, dù là đạn tẫn lương tuyệt rồi, ngươi đấu Dao găm cũng phải lên cho ta!"
Như thế vang vang có lực, Trình Miễn nghe rồi chậm rãi cười, cười đến có chút bất đắc dĩ. Cho dù là một pháo tự động xạ trình, vậy cũng còn có vài chục km đâu rồi, càng gần ngược lại càng khó, một bước cũng không sai .
"Tham Mưu Trưởng, em hiểu rồi."
"Thật hiểu không?" Thẩm Mạnh Xuyên trợn mắt nhìn anh, thấy anh gật đầu một cái, mới xem như là yên tâm, "Hiểu là được, chỉ vì ngươi tiểu tử điểm này chuyện hư hỏng làm trễ nãi ta cho tới trưa, bây giờ muốn rõ ràng liền mau cút cho ta, nên làm gì thì hãy làm cái đó đi!"
Trình Miễn đứng lên khỏi ghế định rời đi, khi đi tới cửa thì đột nhiên dừng bước chân lại. Thẩm Mạnh Xuyên cảnh giác nhìn anh: "Còn có chuyện gì à?"
Trình Miễn nhìn anh, gãi gãi đầu, cười: "Không có chuyện gì, chính là cảm thấy Tham Mưu Trưởng ngài sau khi kết hôn, tư tưởng giác ngộ nâng cao không ít, chắc là chị dâu giáo dục không ít nhỉ?"
Thẩm Mạnh Xuyên bị vợ quản nghiêm nên nhất thời nổi giận, gương mặt già nua cũng hơi mất tự nhiên: "Thằng nhóc cậu đừng nhiều lời vô ích, mau cút đi cho tôi!"
"Dạ!" Trình Miễn đứng thẳng, thực hiện quân lễ, rồi rời đi.
Ngoài cửa sổ vẫn vô cùng náo nhiệt như cũ, Thẩm Mạnh Xuyên bưng ly nước đã lạnh ở trên bàn lên, mãnh liệt uống một ngụm lớn. Trong đáy lòng cảm thấy từ đầu đến chân đều sảng khoái.
Ở nhà mấy ngày nay Lão Hà hoàn toàn rơi vào chiến tranh lạnh. Bà Điền và Hà Tiêu hai người ai cũng không chịu nhận sai, chỉ có căng thẳng. Ngày đó Lão Hà chọc giận bà Điền Anh, vốn bà cũng không chịu để ý ông, nhưng không chịu được lão Hà làm mặt dày sáp đến trước mặt bà, vừa lấy lòng bà vừa chịu trách nhiệm truyền lơi cho hai người. Mấy ngày trôi qua, khi lão Hà sắp nhịn không được nữa, thì cứu tinh tới.
Hóa ra là bà nội Tiêu và bác cả. Bây giờ thân thể bà đã khỏe hơn rồi, nên muốn đến thăm Hà Tiêu một chút, biết cô bị thương thì càng đứng ngồi không yên. Bác cả khuyên bà rằng Tiếu Tiếu bị thương không sao, đến chỉ làm cô thêm lo lắng, bà cụ không thể làm gì khác hơn nhẫn nại, đợi đến khi cô sắp khôi phục hoàn toàn, mới ngồi xe từ quê lên đây.
Nhận được điện thoại từ quê lên, lão Hà người đã hơn 50 tuổi vẫn kích động như đứa bé, vừa rửa xe vừa mua thức ăn, sau khi tự mình chuẩn bị một bàn đầy món ăn rồi mới đi đón mẹ và anh trai. Bà cụ vào cửa, vừa nhìn thấy bà Điền Anh và Hà Tiêu đứng ở cửa đón tiếp, nước mắ