Tác giả: Nghê Tịnh
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341218
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1218 lượt.
g Đại Tề?”
“Nhất Thế, không phải như vậy......” Trác Viện vội vã muốn giải thích, nhưng Kỷ Nhất Thế cũng không cho cô cơ hội.
“Không phải? Vậy tại sao em lại muốn sau lưng tôi đi gặp anh ta?”
Nghe vậy, sắc mặt Trác Viện vốn trắng bệch càng trở nên trắng hơn nữa, thì ra anh đã biết, “Học trưởng nói...... Anh ấy muốn kết hôn, em đi đưa quà cho anh ấy.”
“Phải không? Vậy vòng cổ trong ngăn kéo của em là ai đưa?”
“Là học trưởng, nhưng là...... Đó là học trưởng nói muốn đưa quà kết hôn cho em, không có ý gì khác, em cũng cùng học trưởng nói, về sau em sẽ không bao giờ đi gặp anh ấy nữa, bởi vì hiện tại người trong lòng em thích là anh.”
Một câu “thích” kia của cô, vào trong tai Kỷ Nhất Thế như là châm biếm, dường như ánh mắt anh trở nên lạnh hơn, “Thích tôi? Hừ, tình yêu của em giá rẻ như vậy? Nửa năm trước em cũng nói với tôi, em so với ai cũng thích Phương Đại Tề hơn!”
“Em không phải......” Trác Viện không nghĩ tới, tình cảm của mình trong mắt Kỷ Nhất Thế lại thậm tệ như vậy, tất cả lời nói đến bên miệng đều ngẹn lại, trong lúc nhất thời không biết phải nói cái gì. Sau một lúc lâu trầm mặc, lòng cô tràn đầy ủy khuất, không muốn chọc giận anh, nhỏ giọng lấy lòng nói: “Nhất Thế anh không cần tức giận, về sau em không bao giờ gặp học trưởng nữa, thực sựsẽ không gặp lại anh ấy......”
“Đủ rồi, tôi không muốn nghe em nói bất kỳ chuyện gì liên quan đến Phương Đại Tề nữa!,” anh khẽ quát một tiếng, Trác Viện bị dọa đến hốc mắt lại ửng hồng.
Hét xong, Kỷ Nhất Thế tức giận bước ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại, “Phanh” một tiếng, vô tình cách ly anh cùng Trác Viện.
Nhìn bóng lưng Kỷ Nhất Thế biến mất ở phía sau cửa, Trác Viện ngây ngốc ngồi trên giường, nước mắt đang bị kìm nén không nhịn được rơi xuống, thấm ướt hai bên gò má. Từng giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống, đáp trên mu bàn tay cô, cô mới ủy khuất khóc thành tiếng.
Trác Viện không biết vì sao lại xảy ra chuyện như vậy, học trưởng cũng phải kết hôn, tại sao còn nói thích cô? Cô đã trốn tránh học trưởng, vì sao còn cố tình để cô gặp phải?
Biên U Lan rõ ràng nói, Kỷ Nhất Thế thích cô, cho nên anh mới ghen, không để cô và học trưởng cùng lúc xuất hiện, cô cũng rất ngoan, rất nghe lời, tại sao lại xảy ra cớ sự này?
Vừa rồi tình cảnh kia, nhiều người vây xem như vậy, Kỷ Nhất Thế nhất định là cảm thấy chính cô làm cho anh mất mặt, khó trách anh lại tức giận......
Từ sau đêm đó, Trác Viện cảm giác được rõ ràng, Kỷ Nhất Thế đang tránh cô.
Thật bất ngờ là sự việc đêm đó không bị truyền ra, dường như tất cả những người tham gia yến tiệc đều bị mua chuộc, một chữ cũng không nói.
Cuộc sống vẫn giống như trước kia, mỗi ngày Kỷ Nhất Thế đều đi sớm về trễ, khác biệt duy nhất là, sau khi về nhà anh không tiến vào thư phòng làm việc, màmang theo men say trở về phòng ngả đầu liền ngủ.
Trác Viện muốn nói chuyện vui vẻlại với anh, mỗi ngày ở nhà chờ anh, là mỗi lần nhìn thấy anh nghiêm mặt. Không thèm nhìn mà lạnh lùng đi qua cô,giống như là không nhìn thấy, khiến tất cả những lời muốn nói đều nghẹn ở cổ họng, một chữ cũng không nói nên lời.
Buổi sáng khi cô thức dậy, anh đã rời khỏi phòng.
Trác Viện dù ngốc, cũng nhìn ra được, Kỷ Nhất Thế không chỉ tránh cô, cũng không muốn ở chung một phòng với cô.
Trước kia anh thích nhất là ôm cô ngủ, có khi buổi sáng còn quấy phá giấc ngủ của cô, hiện tại ngay cả liếc nhìn cô một cái cũng lười.
Gần một tuần lễ, Trác Việnhình như không gặp mặt Kỷ Nhất Thế, tự nhiên cũng không có biện pháp loại bỏ chiến tranh lạnh giữa hai người.
Kỷ Nhất Thế canh chuẩn xác giờ giấc nghỉ ngơi của cô, cô ngủ anh mới về nhà, khi anh rời giường cô còn chưa tỉnh. Cùng ở chung dưới một mái nhà, ngủ chung trên một chiếc giường, mà như người xa lạ làm Trác Viện thật sự lo lắng.
Cô đã từng nói sẽ không quấn lấy Kỷ Nhất Thế, cô muốn hỏi, có phải anh muốn cô rời đi hay không?
Nếu anh muốn cô đi, cô nhất định sẽ lập tức rời đi, không ở lại làm anh phiền lòng.
Vì thế, Trác Viện ôm gối trong tay, ngồi trên sofa trong phòng khách chờ Kỷ Nhất Thế trở về. Cứ như vậy, không biết đợi bao lâu, có chút buồn ngủ, cô dụi dụi mắt, ngẩng đầu nhìn đồng hồ mới biết đã hơn một giờ sáng.
Trác Viện cầm di động, do dự có nên gọi điện thoại cho Kỷ Nhất Thế hay không, hỏi anh khi nào thì về nhà. Lúc cô đang băn khoăn thì nghe thấy cửa phòng khách bị mở ra, cô còn chưa kịp đứng lên, Kỷ Nhất Thế đã tiến vào.
Dường như không dự đoán trước được cô sẽ chờ cửa, trên mặt Kỷ Nhất Thế hiện lên một chút kinh ngạc, nhưng anh lập tức thu hồi cảm xúc, thái độ lãnh đạm liếc cô một cái.
“Nhất Thế, anh đã trở lại......” Trác Viện đối với sự lãnh đạm của anh có chút e sợ, kìm nénkhó chịu trong lòng, bước lên phía trước cố gắng tươi cười với anh.
“Ừ.”
“Anh muốn tắm rửa không? Em......” Trác Viện đi qua, muốn giúp anh cầm cặp tài liệu, mới vừa tới gần đã ngửi thấy mùi rượu trên người Kỷ Nhất Thế.
Cô không quen với mùi rượu, cảm thấy một cơn buồn nôn nổi lên, cố nhịn cỗ khó chịu ấy xuống.
“Không cần, tôi còn có tài li