Tác giả: Nghê Tịnh
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341204
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1204 lượt.
ên tiếng “ Không nên….” Đau đớn kịch liệt làm Trác Viện nhăn mặt lại, hai tay vô lực giãy giụa buông xuống bên người. Thân thể cô vì muốn né tránh cỗ đau đớn này mà thẳng lùi về phía sau.
Nhưng Kỷ Nhất Thế không buông tha cô, rút ra cắm vào, Trác Viện không nhịn được liền khóc, muốn né ra, nhưng cô càng di chuyển Kỷ Nhất Thế càng vùi sâu hơn.
“Cầu xin anh, không nên….” Thân thể chịu quá nhiều đau đớn làm Trác Viện bất lực giãy giụa.
Kỷ Nhất Thế cũng không để ý cô có chịu được hay không, ở trong thân thể cô nhanh chóng ra vào. Anh không hôn cô, chẳng qua chỉ vùi đầu vào cần cổ trắng nõn mang theo mùi hương nhàn nhạt, mặc kệ tiếng kêu la cùng cầu xin tha thứ truyền đến bên tai.
Anh không cho phép cô né tránh, một tay dùng sức vuốt ve vù cô, môt tay đặt ở mông cô, nửa người dưới dùng sức ra vào. Lúc này, anh cái gì cũng không nghĩ, chỉ muốn dục vọng đang dâng cao phát tiết trong cơ thể này, chỉ coi cô là công cụ để thỏa mãn.
Cho đến khi anh phát tiết xong, thở hổn hển gỡ bao cao su xuống, lật mình rời khỏi Trác Viện. Cô cũng không nhúc nhích, chờ anh sau khi vào phòng tắm đi ra, cô lui người lại, dùng chăn phủ lên, nằm nghiêng người quay lưng về phía anh, mắt nhắm lại giống như ngủ thiếp đi.
Kỷ Nhất Thế nhìn bờ vai nhỏ nhắn yêu kiều của cô, có loại xúc động muốn nhét cô vào trong ngực, tay mới vươn ra, lại lập tức lui trở về, buồn bã nằm lên giường. Lần này, bên tai không truyền đến tiếng khóc của Trác viện nữa, anh nhắm mắt lại, không để ý tới cảm giác lo lắng kia.
Qua thật lâu, khi Trác Viện nghe thấy tiếng hít thở đều đều của Kỷ Nhất Thế, vốn đang nhắm mắt, lại chậm rãi mở ra.
Không ngăn được nước mắt theo gương mặt rơi xuống, biến mất ở mép tóc. Nửa người dưới khó chịu làm cô không dám nhúc nhích, cô cẩn thận bước xuống, nhặt quần áo bị ném ở góc giường, một lần nữa mặc lại lên người.
Trác Viện không nằm trên giường nữa, cũng không sợ trên mặt đất lạnh như băng, cứ như vậy khom gối ngồi dưới đất, ngây ngốc ngẩn người.
Vừa rồi anh thô bạo chưa từng có, trong quá khứ bất kể anh muốn cô thế nào, mặc dù có chút bá đạo, nhưng cũng sẽ chờ cô tiếp nhận anh mới tiến vào trong cơ thể cô, không giống như vừa rồi, chỉ vì thỏa mãn dục vọng của mình, hoàn toàn không để ý cô có đau hay không.
Hơn nữa anh còn đeo bao cao su, điều này có phải tỏ ý anh không muốn cô mang thai hay không.
Gần hai thángnay, anh đã không làm bất kỳ biện pháp phòng tránh nào, cô nhớ anh từng nói, anh muốn cô sinh đứa con thuộc về anh.
Nhưng hiện tại anh dườngnhư đã đổi ý, Trác Viện vỗ về bụng, bất an nhìn ngoài cửa sổ, kinh nguyệt đã hai tháng chưa tới, mặc dù nó vốn không chính xác, nhưng cô chính là không khỏi sợ hãi.
Nếu như cô thật sự mang thai, mà Kỷ Nhất Thế không muốn đứa bé này, vậy cô nên làm cái gì bây giờ?
Cách một buổi tối, Kỷ Nhất Thế không về nhà.
Sau khi kết hôn, đây là lần đầu tiên Kỷ Nhất Thế không về nhà qua đêm. Nửa đêm, Trác Viện thử gọi vào di động anh, nhưng tất cả đều chuyển vào hộp thư thoại.
Nghe giọng nói đơn điệu trong điện thoại, Trác Viện không biết có nên nhắn lại hay không, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là cúp máy.
Ngày đầu tiên, cô tự nói với mình, có thể là do anh bận quá, song ngày thứ hai, ngày thứ ba trôi qua, cho đến ngày thứ bảy, Trác Viện mới gọi điện thoại đến công ty tìm anh, người nghe điện thoại là thư ký của Kỷ Nhất Thế “ Chào tổng giám đốc phu nhân, xin hỏi cô tìm tổng giám đốc sao?”
Trác Viện cắn cắn môi, khẩn trương cầm di động, nhỏ giọng nói “ Vâng, anh ấy đang bận sao?”
Thanh âm của thư ký có chút chần chờ, mới nói “ Hiện tại tổng giám đốc không có ở đây, chị tìm anh ấy có chuyện gì không?”
“ Không có chuyện gì, cám ơn em.”
Sau khi cúp điện thoại, Trác Viện trượt dọc theo giường lớn, thân thể chậm rãi ngồi xuống, cho đến khi ngồi trên sàn nhà trơn nhẵn, cô ngơ ngác nhìn ngoài cửa sổ, bất giác cười khổ.
Mới vừa rồi trong điện thoại, rõ ràng nghe thấy giọng nói của Kỷ Nhất Thế, nghe thấy anh không nhịn được nói với thư ký bảo anh không có ở đây, Trác Viện cảm thấy trái tim dâng lên một sựđau đớnkhó tả, so với khi bị anh giữ lấy còn đau đớn hơn, hơn nữa càng ngày càng nghiêm trọng….
Cô không biết muốn dùng lý do gì để tựan ủi mình, khoanh chân úp mặtvào đầu gối, một bụng ủy khuất làm cô không nhịn được mà khóc lên.
Cô khóc đến đau lòng, giống như muốn đem cảm xúc mấy ngày nay bị anh bài xích, bị anh bỏ qua, bị anh hờ hững, tất cả khổ sợ đè chặt trong lòng, tất cả đều khóc ra.
Cô biết không nên tự mình đa tình nữa, còn ngây ngốc cho rằng Kỷ Nhất Thế thích cô, là bởi vì ghen mới không để ý tới cô, thì ra cô đang lừa dối chính mình.
Anh căn bản không thích cô, cưới cô chẳng qua vì thân thể của cô, hiện tại đã chán ghét, liền ném cô sang một bên không quan tâm.
Mà cô ngược lại còn ngây thơ chờ anh, cô thật khờ…
Nơi này là nhà của anh, anh không cần vì tránh cô mà ngay cả nhà cũng không về, người nên đi là cô, cô sẽ không ở lìkhông đi.
Sau ngày đó, Kỷ Nhất Thế không về nhàlấy một lần, có mấy lần cô gọi đến điệ