Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc
Tác giả: Nghê Tịnh
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341205
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1205 lượt.
n thoại di động của anh, muốn hỏi anh có phải muốn ly hôn với cô hay không, nhưng còn chưa hỏi đã bị một câu lãnh đạm “ Bề bộn nhiều việc” rồi cúp điện thoại, ngay cả câu gặp lại anh cũng lười nói.
Biệt thự nhà họ Kỷ trống rỗng, trừ quản gia ra, chỉ có một mình cô, cô không ăn được cũng ngủ không ngon. Thậm chí buổi sáng rời giường cũng sẽ nôn ọe, khó chịu đến mức làm cô thường xụi lơ bên bồn cầu, thật lâu mới có thể đứng dậy trở về nằm lại trên giường.
Cô dù có ngốc cũng biết, thân thể của mình khác thường như vậy chỉ có một nguyên nhân, đó chính là cô mang thai.
Bởi vì có ý nghĩ này, ngay buổi trưa hôm đó, sau khi dùng bữa xong, Trác Viện tự mình bắt xe đến bệnh viện.
“Bác sỹ, tôi thật sự mang thai sao?” Nhìn thấy bản báo cáo kiểm tra của nữ bác sỹ, sau khi xác nhận mình mang thai, Trác Viện chỉ bình tĩnh hỏi lại lần nữa.
“ Ừ, cục cưng đã sắp ba tháng.” Bác sỹ nói với cô.
Khi bác sỹ xác nhận lại Trác Viện mang thai một lần nữa, tay cô khẽ run rẩy vuốt chiếc bụng bằng phẳng của mình, nỗi chua xót trong lòng cô lại dâng lên.
Cô không biết cục cưng có nên đến hay không, nhưng cô biết mình sẽ không từ bỏ đứa bé. Nếu như Kỷ Nhất Thế không muốn, thì cô muốn. Cái gì cô cũng không yêu cầu anh, cũng sẽ không tham tiền của anh, cô chỉ cần mang cục cưng đi là tốt rồi.
Bác sỹ mới vừa ngẩng đầu muốn nói, liền nhìn thấy Trác Viện ngẩn người nhìn chằm chằm vào chiếc bụng bằng phẳng của mình, cười cười nói “ Thân thể của cô có chút suy nhược, dinh dưỡng cũng không đủ, điều này sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của thai nhi, về nhà bảo chồng cô giúp cô tẩm bổ, mặc kệ có muốn ăn hay không, vì cục cưng, cô nên ăn nhiều một chút.”
Bác sỹ thấy thần sắc Trác Viện không tốt, sắc mặt tái nhợt không chút máu, không có thân hình đẫy đà một người phụ nữ mang thai, cả người gầy đến mức gió thổi qua cũng sẽcuốn đi mất, vì vậy quan tâm dặn dò cô.
“ Vâng.” Trác Viện phủ tay lên bụng mình, nghe lời gật đầu.
“Còn có, nhớ khám thai định kỳ, nếu như tình huống nôn ọe nghiêm tọng, liền bảo chồng cô cùng cô đến bệnh viện.”
Lời dặn dò cuối cùng của bác sỹ làm Trác Viện thu hồi nụ cười trên mặt, vẻ mặt có chút ảm đạm, sau khi nói cảm ơn với bác sỹ, cô cầm túi xách đứng dậy rời đi.
Vừa mới ra khỏi bệnh viện, ngồi lên taxi, lúc này điện thoại di động của cô lại vang lên, là Trác Chinh gọi tới.
Sau khi kết hôn, Trác Viện vì sợ Trác Chinh lo lắng, cũng không hay gọi điện thoại cho anh, thời gian này bởi vì vấn đề tình cảm với Kỷ Nhất Thế, cũng không liên lạc với Trác Chinh.
“ Viện Viện, tại sao lâu rồi cũng không gọi điện cho anh? Giọng nói có chút kỳ quái? Có phải bị cảm hay không?”
Mấy ngày nay, Trác Chinh cơ hồ giống như “ người giữa không trung” , bay tới bay lui bàn chuyện làm ăn, nghe thấy giọng nói Trác Viện có chút khác thường, người đang ở Nhật Bản như anh cũng lo lắng.
“Không có, chẳng qua tối hôm qua em không ngủ ngon, hôm nay sau khi rời giường hơi mệt.”
“ Vậy nhanh trở về ngủ bù một chút.” Một lát Trác Chinh còn phải gặp mặt với khách hàng, không thể nói chuyện nhiều với cô “ Phải chăm sóc cho mình thật tốt, hiểu không?”
“ Anh trai, anh cũng thế.”
“Em yên tâm, thân thể anh trai em rất khỏe mạnh cường tráng, chịu đựng vài đêm không ngủ cũng không đáng kể.” Trác Chinh trêu ghẹo nói.
“Đúng rồi, Kỷ Nhất Thế có đối tốt với em không?”
“ Tốt, anh ấy đối với em rất tốt, chẳng qua dạo này công việc bề bộn, không có thời gian theo em.” Sợ Trác Chinh lo lắng, Trác Viện nói dối anh, gần một tháng nay cô cũng chưa thấy Kỷ Nhất Thế.
“ Cũng phải, sắp bước sang năm mới, nhất định cậu ta cũng có chút bận rộn.” Lúc này khách Trác Chinh chờ đã tới “ Viện Viện, lần sau anh trai lại nói chuyện với em, anh đi gặp khách hàngtrước.”
Sau khi nói gặp lại với Trác Chinh,Trác Viện cúp điện thoại, nhắm mắt lại nghĩ, anh trai nói sắp bước sang năm mới, Kỷ Nhất Thế cùng cô chiến tranh lạnh đã gần một tháng.
Khoảnh khắc biết mình mang thai, Trác Viện cũng biết, cô không thể ở lại biệt thự nhà họ Kỷ được nữa.
Chỉ là, không thể ở lại đây, cô cũng không biết mình nên đi nơi nào, mặc dù lần trước bác gái đã đem nhà trọ của mẹ trả lại cho cô, nhưng cho dù có chỗ ở, tiền trên người cũng không nhiều lắm, làm sao nuôi sống chính mình cùng cục cưng.
Ngồi trong xe taxi, nhìn gió lạnh bên ngoài thổi tung lá cây, Trác Viện cảm thấy mình giống như những chiếc lá kia, vì rơi xuống mà đau khổ, không chỉ lạnh trong lòng, ngược lại còn lạnh xuyên suốt cả người.
Nếu tính toán rời khỏi Kỷ Nhất Thế, vậy ly hôn cũng không thể tránh khỏi, anh không trở về nhà, cô đến công ty tìm anh hẳn là có thể!
Nói không chừng khi anh nghe cô chủ động nói ly hôn, còn có thể như trút được gánh nặng, lập tức sẽkí tên, không bao giờ muốn cô xuất hiện trước mặt anh nữa.
Nhưng trước khi anh ký vào đơn ly hôn, cô không thể cho anh biết chuyện mình mang thai.
Ngồi trong xe taxi, Trác Viện nghĩ nên về nhà một chút. Trước gọi điện thoại hỏi thư ký của anh, xác định ngày nào anh tương đối rảnh rỗi, cô sẽ đến công ty tìm an