Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341769

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.

hỏi nhà từ rất sớm, lúc đi khỏi Châu Tử Hoành vẫn đang ngủ, cả di động cô cũng chẳng mang theo. Ở công ty cả ngày trời, tiếp đó thì mấy ngày liền Thư Quân sắp xếp thời gian kín mít, một mặt làm công tác ghi âm album còn tồn đọng, mặt khác nghiêm túc nghiên cứu kế hoạch tuyên truyền do công ty sắp đặt.
Mãi đến choạng vạng tối cô mới nhận được điện thoại của Châu Tử Hoành.
“Anh có một tấm danh thiếp quan trọng để rơi ở chỗ em, giờ em có thể mang đến cho anh không?”.
Cô đang định đi mua sắm tại siêu thị gần đó, thế nên cự tuyệt: “Hiện giờ không có thời gian rỗi”. Nhưng vẫn tìm thấy trên chiếc sofa lần trước anh nằm ngủ quả nhiên lôi ra được tấm danh thiếp từ khe vịn tay, cũng chẳng rõ là làm thế nào mà lại rơi ra nữa.
“Thật sự rất quan trọng, anh đang cần gấp.” Đầu dây phía Châu Tử Hoành dường như hơi ồn ào, mơ hồ nghe thấy tiếng nói của vài người, cả nam cả nữ. Ngữ khí của anh lại trịnh trọng khiến cô không khỏi do dự.
Không đoán được anh đang làm gì. Cô suy nghĩ, rốt cuộc vẫn hỏi thỏa hiệp với tinh thần trách nhiệm: “Anh đang ở đâu?”.
Vị trí Châu Tử Hoành đang ở cách căn hộ của cô không xa lắm, nhưng vì những lời lẽ anh nói trong điện thoại Thư Quân xuống nhà liền bắt taxi, đến mức khi cô nói ra địa danh, tài xế taxi liếc nhìn cô bằng ánh mắt quái lạ. Cô mím chặt khóe môi: “Tôi có việc rất gấp”.
Sau đó, mọi chuyện chứng minh cho sự lựa chọn của cô là hoàn toàn sai lầm. Thời khắc choạng vạng tối chính là giờ giao thông cao điểm, ngồi xe lại tốn thời gian dài hơn là cuốc bộ, vả lại cũng do kẹt xe tiền xe cũng vượt xa so với giá ban đầu. Khi đã đến nơi, vị tài xế đó nói: “Đi thong thả”.
Thư Quân miển cưỡng mỉm cười: “Cảm ơn”.
Rút trong túi ra tấm danh thiếp được xem là cực kỳ quan trọng ấy, Thư Quân đã đợi người đàn ông hướng dẫn đứng ngay cửa dẫn vào hội sở, đồng thời dễ dàng tìm thấy sảnh bao tại lầu ba, người hướng dẫn gõ gõ cửa, người ngồi trong mở cửa ra cung kính chào đón cô ra hiệu bằng tay mời cô vào trong, sau đó thì rời đi.
Làn khói thuốc trắng mờ ảo vấn vít khắp phòng nhanh chóng bay lượn lờ ngay trước mặt, bước chân Thư Quân hơi do dự. Châu Tử Hoành ngồi ở vị trí đối diện cửa ra vào, trên môi ngậm điếu thuốc, trông thấy cô, đôi mắt thon dài khẽ nheo lại, vẫy vẫy tay với cô: “Vào đi”. Sau đó, lại h ạhấp ánh nhìn, đẩy mạt chược đến trước mặt, nói: “Thanh nhất sắc”.
Thoáng chốc, không khí trong sảnh bao lại được đẩy lên cao trào mới. Một người trong số ba người đàn ông khác ngồi cùng bàn với anh không cam tâm cười nhạo nói: “Hôm nay vận may đã tìm đến cậu, cuối cùng vẫn là cậu ù!”. Cũng có người kéo ngăn kéo, ném lên bàn từng tờ tiền. Những cô gái trẻ trung ngồi bên cạnh họ không hẹn mà đều vỗ tay nũng nịu khen hay, rút lấy tờ tiền típ theo lệ, từng người cười tươi rạng rỡ. Ai thắng ai thua bọn họ chẳng quan tâm, mục đích chính vẫn là vui vẻ thôi.
Trông thấy tình cảnh ngoài dự kiến này, Thư Quân đứng ngẩn ra ở cửa, mãi đến khi Châu Tử Hoành đổ dồn sự chú ý lần nữa về phía cô.
“Sao còn đứng đó?” Lúc này anh chẳng buồn nhấc tay lên, chỉ nói: “Lại đây”.
Lúc này cô mới hoàn hồn, trước mặt nhiều người thế này, mặt không biến sắc cô bước tới, chìa tấm danh thiếp ra trước mặt anh.
“Là cái này ư?”
Cô xác nhận rồi xoay người bỏ đi, liền bị Châu Tử Hoành gọi lại: “Ài, vội gì chứ”. Anh chậm rãi ung dung hỏi.
Cô nhìn anh, tỉnh bơ rụt tay khỏi lòng bàn tay anh, hỏi ngược lại: “Còn có chuyện gì khác sao?”.
Ván bài của bọn họ đã kết thúc, những người còn lại lục tục đứng lên. Lúc này một người đàn ông trong số đó mở miệng nói. Người đàn ông da trắng ấy gương mặt đứng đắn xem chừng cực kỳ nho nhã, ngay cả giọng nói cũng nhẹ nhàng lịch sự mang chút dịu dàng khiến nữ giới phải động lòng: “Vị này là ai thế, cậu không giới thiệu cho mọi người sao?”. Anh ta nhìn Thư Quân, tiếp đó nhướng mày sang Châu Tử Hoành.
“Cô ấy họ Thư.” Châu Tử Hoành đáp gọn lỏn.
“Ồ, Cô Thư.” Người đàn ông nho nhã chìa tay phải về phía Thư Quân, miệng nhoẻn nụ cười, nói: “Tôi là Diệp Vĩnh Chiêu, rất vui được biết cô”.
Rõ ràng là những lời nói xã giao, nhưng lại được anh ta nói với điệu bộ vô cùng chân thành. Thư Quân không khỏi bái phục trong lòng. Thế nhưng trông thấy tay anh ta dừng lại giữa không trung cô hơi do dự. Tuy là người này trông có vẻ dịu dàng lịch sự, nhưng hiển nhiên vẫn là bạn của Châu Tử Hoành. Cô trước nay né tránh còn chẳng kịp, thật sự không nghĩ ra được có lý do gì để bắt tay làm quen với anh ta.
Cũng may, cũng chẳng phải chỉ có mình cô có suy nghĩ này.
Châu Tử Hoành liền chen ngang vào, lạnh lùng hỏi: “Có gì mà vui vẻ vậy?”.
Câu hỏi này Thư Quân nghĩ rằng quả là có hiệu quả hài hước. Cô khẽ e hèm một tiếng nhằm che đậy khóe môi không khỏi nhếch lên. Đối phương dường như sững người nhưng phản ứng lại cực nhanh, nụ cười trên gương mặt trắng trẻo ấy lại càng rộng mở hơn nữa. “Có thể quen biết phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp trước nay tớ đều rất vui.” Tiếp đó lại quay sang Thư Quân, mời mọc: “Chút nữa cùng đi dùng bữa cơm tối với chúng tôi nhé, thấy thế nào?”.
“Di