Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341770
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.
ệp Vĩnh Chiêu, thu hồi lại lời nói đó của cậu đi.” Châu Tử Hoành cảnh cáo đồng thời ôm chặt eo của Thư Quân, nhanh chóng dẫn cô ra khỏi sảnh bao.
Đi ra đến ngoài, anh mới dừng lại nói: “Cùng đi dùng cơm nhé”.
Thư Quân không nghĩ gì liền khước từ. Cô nghiêng người né tránh bàn tay anh, nói: “Em phải đi rồi”.
“Lẽ nào em có cuộc hẹn khác rồi?”
“Không có.”
“Vậy thì ở lại đi.” Châu Tử Hoành dường như khuyên nhủ cô với lý do rất đầy đủ: “Món ăn Tứ Xuyên dưới lầu làm ngon nhất thành phố, rất đáng thưởng thức”.
Thư Quân bất giác mím chặt khóe môi, anh biết rõ cô vô cùng thích món cay.
“Lần sau em có thể tự mình đến.” Cô vẫn kiên quyết cứng cỏi từ chối.
“Em sợ cái gì? Chỉ là bạn bè cùng ăn cơm thôi mà.” Châu Từ Hoành cười một tiếng, kỳ thực càng giống như điệu cười lạnh nhạt hoặc chế giễu, có lẽ đang cười nhạo sự cẩn trọng thái quá của cô. “Ở đây sẽ không có ký giả làng giải trí, mà cho dù có đi nữa, cũng không được phép chụp hình. Còn về những người bạn của anh, em yên tâm đi. Bọn họ đều không có thú đam mê âm nhạc theo đuổi ngôi sao, vì thế chẳng ai nhận ra em cả đâu.”
Nếu như những gì anh nói là thật, vậy thì nơi đây thật sự đủ an toàn, chí ít không cần phải lo lắng chuyện cũ tái diễn lại bị người ta chụp hình lén nữa. Thế nhưng Thư Quân chẳng chút do dự, vẫn lắc đầu: “Thôi đi”.
Mạc Mạc từng không ít lần phẫn nộ nói với cô: “Cậu mà đã cố chấp thì dù có chín con bò cũng chẳng thể lôi kéo được, thật là bị cậu làm cho tức chết!”.
Thế nhưng Châu Tử Hoành dường như chẳng hề tức giận, chỉ nhìn cô, nói: “Được thôi, tùy em”. Giọng điệu lạnh lùng không nhận ra được là cảm xúc gì.
Thư Quân xoay người rời đi trước khi đám người trong sảnh bước ra.
Tuy nhiên cô mới đi vài bước chân lại đột nhiên bị gọi giật lại: “Vậy hôm anh say, anh đã nói gì với em?”.
Bên ngoài trời đã tối, những chiếc đèn lồng tinh xảo treo ở hành lang, ánh đèn màu vàng cam sáng chưng chằng chịt rải kéo dài đến tận bóng hình vốn đã cao gầy ấy. Châu Tử Hoành đứng bên góc tường, cúi đầu châm điếu thuốc rồi ngước mắt nhìn cô. Thần sắc anh rất bình thản, khóe môi khẽ mím lại, im lặng để lộ ra hình vòng cung mỏng manh tựa như vừa rồi anh chưa hề hỏi gì. Duy chỉ có ánh lửa đỏ thấp thoáng lập lờ chuyển động trong làn khói thuốc trắng xóa đang phản chiếu bên trong mắt anh, trong bóng tối sâu thẳm khi mờ khi tỏ.
Thư Quân hơi thất thần, lại như đang xác nhận vừa nãy anh nói gì, còn anh chỉ nhìn cô, biểu cảm hời hợt quen thuộc hiện trên gương mặt.
Sau một hồi cô mới đáp: “Em chẳng nhớ nữa, có lẽ chẳng nói gì cả”.
“Thế ư?” Đáy mắt Châu Tử Hoành như khẽ hấp háy, anh cười lạnh, hàm ý đằng sau nụ cười khiến người ta không tài nào nắm bắt được.
Cô nhìn anh, lặng lẽ, vài giây sau mới quay đầu bỏ đi.
Dường như mất cả hứng thú đi dạo siêu thị. Sau khi rời khỏi hội sở, Thư Quân lại chẳng thể nhớ ra mình vốn định đi mua những thứ gì. Bên kia đường vừa đúng có nhà hàng Pizza Hut. Cô bước vào chọn một phần Pizza hải sản chín tấc cùng bao nhiêu là thức ăn vặt. Cô ăn lấy ăn để dưới ánh mắt kinh ngạc của nhân viên phục vụ.
Thật ra cô vốn ăn không nhiều, chẳng rõ là vì sao hôm nay lại ăn nhiều đến vậy. Cuối cùng, khi đã giải quyết toàn bộ thức ăn bày trên bàn, Thư Quân mới mãn nguyện, hài lòng đứng dậy rời đi. Lúc ra khỏi cửa chính, phục vụ bàn sau lưng nhiệt tình nói: “Hẹn gặp lại quý khách lần sau”. Cô nghênh diện với không khí mát lạnh phía ngoài hít thật sâu, chợt thấy tâm trạng khá lên rất nhiều.
Vậy mà ngủ đến nửa đêm, cơn đau dạ dày quằn quại đột ngột kéo đến khiến cô tỉnh giấc.
Thư Quân vật lộn đứng dậy bật đèn, mở tủ thuốc ra mới phát hiện số thuốc dự bị thiếu hụt trầm trọng. Sau khi uống viên Domperidonum cuối cùng còn sót lại cô lặng lẽ nằm lên giường chờ đợi một lúc. Kết quả phát hiện ra thuốc đó hoàn toàn không công hiệu. Chỗ đau vẫn đau quặn mà còn có xu hướng lan rộng ra nữa. Sau đó, cô mới nhận ra có lẽ chỉ uống thuốc đau dạ dày vẫn chưa đủ.
Cô định đứng lên thay quần áo, nhưng cũng chẳng được. Cơ thể giữ nguyên ở trạng thái như con tôm mới có thể giảm bớt cơn đau. Cuối cùng cô chẳng thể làm gì được chỉ đành mò mẫm chiếc điện thoại cầu cứu.
Nửa đêm canh ba, trong cơn đau dữ dội này, kỳ thực cô hơi mơ màng, chỉ mơ hồ nhớ đến người liên hệ trong điện thoại gần đây nhất là ai. Nhưng trước khi cô chưa kịp suy nghĩ và lựa chọn thì ngón tay cô đã ấn trước rồi.
Lúc Châu Tử Hoành đến nơi, Thư Quân đang cuộn tròn người trốn trong chăn. Cô vốn dĩ hơi hối hận vì đã tìm anh, thế nhưng khi nghe thấy tiếng mở cửa, cô nhanh chóng tìm thấy lý do để an ủi bản thân. Châu Tử Hoành là người duy nhất có chìa khóa, ít ra không cần cô phải vật lộn bước xuống giường mở cửa cho anh.
Trông thấy cô, Châu Tử Hoành chẳng nói lời nào khoác cho cô chiếc áo rồi cõng cô xuống lầu đưa vào trong xe. Cô vốn hơi kháng cự nhưng sau đó phát hiện ra mình thật sự chằng còn chút sức lực nào vì thế mà mặc theo sự sắp đặt của anh. Sau khi lên xe cô chỉ nói yếu ớt: “Đã phá rối giấc ngủ của anh rồi”. Châu Tử Hoành khẽ rên nhẹ, liếc nh