Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341767

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1767 lượt.

ìn cô bằng ánh mắt nơi khóe mắt. xe vút đi rất nhanh.
Đến phòng cấp cứu, bác sĩ chuẩn đoán là viêm dạ dày cấp tính, truyền hai chai nước biển. Bởi lẽ không có tài xế nên Châu Tử Hoành phải đích thân đi lấy thuốc, cô đành ngồi ở hành lang chờ. Hai giờ sáng, bệnh viện vắng lặng đáng sợ, y tá trực ban chẳng rõ trốn biệt ở đâu. Bất kỳ tiếng động nào phát ra cũng dường như trở thành những vọng âm rất lớn. Ánh đèn ở hành lang ảm đạm, khiến người ta giật mình hoảng hốt.
Cô thấy mình đơn độc ngồi chờ rất lâu nhưng thật ra chỉ có vài phút. Lúc trông thấy Châu Tử Hoành, cô không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Kim chích vào cánh tay, thể dịch mát lạnh theo huyết quản chạy vào thân thể. Cô nằm trên giường, giương to mắt nhìn anh: “Anh chưa đi sao?”.
Hỏi xong cô mới phát giác ra câu hỏi hơi ngờ nghệch. Kết quả, Châu Tử Hoành dường như bị cô chọc cười, gương mặt trầm lặng hồi lâu cuối cùng cũng dãn ra, khóe môi động đậy nói: “Không đi”.
Cô cúi đầu ồ lên một tiếng, như cảm thấy mất mặt lại như đang kiểm điểm lại sự thất thố của bản thân, quay đầu đi, trầm mặc.
Nghe thấy Châu Tử Hoành bên cạnh nói: “Buồn ngủ thì em ngủ chút đi”.
Cô lắc đầu, “Không buồn ngủ”.
“Sao thế, lại sợ anh vứt bỏ em chạy mất à?” Giọng điệu của anh mang chút châm biếm, cười nhạo cô như trước đây.
Cô cắn chặt môi, không khỏi lên mặt, giọng thấp trầm đáp lại: “Tùy thôi”. Nói rồi nhắm mắt lại không nói gì nữa.
Kỳ thực cô cũng chẳng chợp mắt được, vả lại cô biết anh cũng chẳng cử động chỉ lặng lẽ ngồi cạnh. Cả gian phòng bệnh chỉ có hai người, ánh đèn sáng mờ mờ hắt vào mắt cô, hàng lông mày đẹp rậm rạp khẽ rung động tựa như hai chiếc vây cánh đen thẳm trong cơn mưa gió.
Anh biết cô tỉnh rồi, một lát sau Châu Tử Hoành nghiêng người xoa xoa bàn tay đang truyền dịch, hỏi: “Không lạnh ư?”.
Thư Quân nhắm mắt lắc đầu, lặng lẽ rụt tay lại.
“Rốt cuộc em làm sao vậy?” Trầm mặc một lúc cô nghe thấy anh lạnh lùng hỏi.
Cô động đậy khóe môi: “Là ý gì?”.
“Mấy ngày nay em cứ cố tình lảng tránh anh thế?”
Âm tiết cuối khẽ dâng lên vốn là dấu hiệu tâm trạng anh không vui nhưng lần này cô như chẳng buồn để tâm đến, tiếp tục chẳng màng sống chết vờ phủ nhận: “Đâu có”.
“Nói dối vốn không phải sở trường của em, nói đi, lần này rốt cuộc lại không ổn chỗ nào nữa?”
“Không có là không có.” Khoảnh khắc này đây, tận đáy lòng Thư Quân cảm thấy bản thân có tố chất làm cách mạng. Cô mở to mắt, nói phủ đầu trước. Gương mặt lộ chút vẻ thiếu kiên nhẫn, “Nếu đã không tin em thì việc gì phải hỏi nữa chứ?”.
Dáng vẻ bĩu môi của cô xem chừng thật sự hơi nổi cáu nhưng trong mắt Châu Tử Hoành chẳng hề có chút sức đe dọa nào. Lúc này đây anh thấy cô cực kỳ giống đứa trẻ, ngay cả quầng mắt thâm xanh nhạt mờ mờ do không ngủ đủ cũng trở nên đáng yêu.
Anh cũng cảm thấy lạ, bản thân mình rốt cuộc sao vậy nhỉ?
Dường như chưa bao giờ thế này. Anh chưa bao giờ để tâm đến người khác cố tình xa cách hay tiếp cận anh. Bởi lẽ còn rất nhiều việc quan trọng hơn cần phải làm. Khả năng của anh không cho phép anh coi trọng những việc vụn vặt, nhàm chán này. Thế nhưng duy chỉ với Thư Quân, anh lại để tâm những việc thế này đây.
Anh biết rõ cô khó chịu, cố chấp. Trong nhiều vấn đề, cô đều qua loa đại khái cũng chẳng phải là lần một lần hai. Chỉ vì cô không muốn nói thật còn anh xưa nay cũng để mặc cho cô nói dối.
Vậy thì, hôm nay rốt cuộc là sao thế nhỉ? Sao lại cứ truy cứu một vấn đề mà mình ngỡ rằng rất vô vị chứ?
Bởi lẽ hai người không nói gì nữa, không khí nhanh chóng trở nên tĩnh lặng đáng sợ. Trên bức tường phòng bệnh có một chiếc đồng hồ. Dường như thoang thoảng nghe thấy âm thanh kim giây chuyển động, không khí khô khan, đơn điệu kéo dài trong từng giây từng phút vô hình. Ánh mắt Châu Tử Hoành chậm rãi đảo quanh một vòng rồi thu lại. Cuối cùng lại dừng bên thân thể một người duy nhất. Anh nghĩ, nhất định là vì đã nửa đêm canh ba, lại ở một nơi thế này, nếu không tìm được đề tài nào để nói thì sẽ cảm thấy càng nhàm chán hơn nữa.
Anh đã tìm được lý do thích hợp và hợp lý để giải thích cho sự khác thường của anh, vì thế mà cũng cảm thấy dễ chịu lên nhiều.
Thư Quân lướt nhìn biểu cảm của Châu Tử Hoành lúc này bằng ánh mắt sót lại nơi khóe mắt, không khỏi hoài nghi. Hoài nghi anh đang suy ngẫm điều gì nên mới nhìn cô chăm chú đến vậy, nhưng rồi cô lựa chọn coi như không thấy gì. Trên gương mặt điển trai ấy lộ ra thần sắc cười mà không cười, dường như tâm trạng vô cùng thoải mái.
Nhưng cô thật sự không muốn nói gì với anh nữa, vì thế không dễ dàng chấp nhận mạo hiểm khơi gợi đề tài mới. Dù trong lòng cảm thấy vô cùng kỳ lạ nhưng cô vẫn lựa chọn nhắm mắt làm ngơ, dứt khoát xoay người vờ ngủ. Ai ngờ bởi vì thật sự quá mệt mỏi, cô mơ màng ngủ thiếp đi sau cơn đau dạ dày dịu trở lại.
Cuối cùng vẫn là Châu Tử Hoành đánh thức cô dậy, mở choàng đôi mắt nhập nhèm, cô nghe anh nói: “Về nhà thôi”.
Cô không biết vì sao anh lại có tinh thần khỏe đến vậy. Mệt mỏi ở bệnh viện khá lâu, vậy mà trên đường về lại có thể lái xe vừa nhanh lại vừa ổn địn


XtGem Forum catalog