Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341777
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1777 lượt.
ương mù đang lóe sáng về phía mình. Cô như trông thấy vì sao cứu tinh, nhanh chóng giơ bàn tay tê buốt ra.
Kết quả là taxi dừng trước mặt cô, người ngồi sau xe kéo cửa sổ xe xuống, quả thật khiến cô giật mình.
Người ấy hất hàm với cô, giọng điệu mang ý cười: “Trùng hợp thế! Lên xe đi”.
“Em và anh trai anh cùng đi công tác vì sao không kêu anh ấy đón em?” Xe bắt đầu khởi động chạy, Châu Tử Dương cười híp mắt hỏi.
“Châu Tổng nói anh ấy còn có việc khác phải làm, em tự đi, gặp mặt tại sân bay.”
“Ồ, vì thế mà em cứ đứng bên đường đợi bao lâu rồi?”
“Mười mấy phút.”
“Hôm nay thời tiết không tốt. Nếu như không phải anh tình cờ qua đây, có lẽ em chẳng kịp lên máy bay.”
Trần Mẫn Chi khẽ than thầm, mắt nhìn chăm chăm vào ngón tay anh, bình thản nói: “Em vốn định gọi điện thoại cho tài xế công ty”.
“Không phải giờ làm việc, em cũng nhất định câu nệ thế sao?”
“… Gì cơ?” Cô hơi kinh ngạc, lúc này bất giác ánh mắt dừng lại trên người đàn ông ngồi cạnh.
Buổi sáng ban mai lạnh lẽo như vậy, màn sương mù trắng xóa mờ ảo hiện trên cửa sổ xe cạnh anh. Anh đang nhìn cô, thần sắc không giấu được nỗi vui mừng sung sướng, lộ trên gương mặt càng khôi ngô đến nghẹn người.
Đây là lần đầu tiên sau khi lên xe cô nhìn thẳng mặt anh, dường như hơi mất tự nhiên, ánh mắt không khỏi khẽ hấp háy. Nhưng dù sao đi nữa, cô vẫn thấy rất rõ nụ cười khóe môi anh.
Cô không hiểu anh đang vui vẻ chuyện gì, ngẩn người trong giây lát cô liền di chuyển ánh nhìn.
Chẳng biết nên làm thế nào cho phải phép, cô suy ngẫm vì sao mỗi lần ở trước mặt anh cô vẫn thường bối rối như vậy?.
Kết quả là nghe thấy Châu Tử Dương hỏi: “Em đang căng thẳng sao?”. Anh dường như rất tò mò, nhưng trong giọng điệu vẫn mang ý cười.
Kỳ thực, có lúc ở Trần Mẫn Chi xuất hiện một loại ảo giác, cứ cảm thấy mỗi lần gặp mặt, anh thích tìm lý do để nhìn thấy dáng vẻ khổ sở của cô. Nhưng dường như điều này chẳng hợp lý chút nào, anh và cô vốn dĩ chẳng thân thiết gì, quan hệ cũng chưa đến mức tốt đẹp như vậy.
Một lúc sau cô mới nhún vai, trên miệng nhoẻn nụ cười hỏi ngược lại: “Đâu có. Có gì mà căng thẳng chứ?”.
Cô chẳng rõ biểu cảm của mình có đánh lừa được đối phương không, chỉ thấy Châu Tử Dương nhướng mày, lộ ra biểu cảm khá hài lòng: “Vậy thì tốt, chứ nếu không anh còn tưởng em không thích ở cạnh anh. Mỗi lần đều là anh hỏi một câu em đáp một câu, nhưng anh rõ ràng chẳng phải sếp của em”. Anh ngừng lại, nhìn cô khẽ mỉm cười, “Cảm giác đó thật không hay chút nào”.
“Ồ, có lẽ là anh và Châu Tổng giống nhau quá.” Trần Mẫn Chi không trả lời câu hỏi, chỉ bịa đại ra một cái cớ, sau đó nhanh chóng chuyển đề tài: “Đưa em ra sân bay, không lỡ việc của anh chứ?”.
“Dù gì cũng chẳng phải chuyện gấp. Anh chỉ không thể tự mình lái xe, cũng chẳng muốn dùng tài xế ở nhà. Thế nên ra khỏi nhà sớm một chút, đi lòng vòng.” Lúc trò chuyện anh xoa xoa đầu gối trái theo tiềm thức.
Ánh mắt Trần Mẫn Chi liếc nhìn sang, rất nhanh làm ra vẻ không có gì, liền thu lại ánh nhìn. Mãi đến khi đến sân bay cô mới nhẹ nhàng khước từ Châu Tử Dương xuống xe tiễn cô. Nhưng đối phương hiển nhiên cũng chẳng có ý định khách sáo, vẫy vẫy tay qua cửa sổ xe rồi dặn dò tài xế cho xe ra khỏi lằn đường đón khách.
Điểm đến của Châu Tử Dương cách sân bay không xa lắm. Cũng đều là nằm ở ngoại ô, yên tĩnh hơn sân bay rất nhiều.
Anh xuống xe trước cửa nghĩa trang, chẳng mất nhiều thời gian đến ngay trước mộ của Châu Tiểu Mạn. Trên bia mộ cẩm thạch màu trắng có bức ảnh của người đã khuất, gương mặt non nớt, nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng long lanh như giọt nước.
Anh đặt bó hoa đã chuẩn bị sẵn lên thềm đá, đặt ngay cạnh bó hoa cúc, mỉm cười, nói chuyện cùng bức ảnh: “Năm nào anh hai cũng nhanh chân đến sớm hơn anh, cũng chẳng trách từ nhỏ em đã quý mến anh ấy”.
Anh nán lại nghĩa trang một lúc rồi ra về, chiếc taxi vẫn đợi anh. Tài xế trông thấy anh đi ra, mặt đường trơn bóng lại đang ở trên dốc núi khó tránh khỏi đi lại không tiện. Châu Tử Dương mỉm cười nói lời cảm ơn, ngồi vào xe, nói: “Chúng ta quay một vòng lại khu nội thành nhé, được không?”.
“Anh đã bao cả xe, anh nói được là được.” Tài xế taxi mỉm cười thật thà trả lời.
Đường xá nội thành đã tràn ngập không khí náo nhiệt trước dịp Tết, các tòa kiến trúc trung tâm thương mại mọc lên như nấm, các cửa hàng lớn nhỏ đều thay biển quảng cáo, trang trí thu hút khách hàng.
Xe bị kẹt giữa đường, Châu Tử Dương mới nhớ ra hôm nay vừa đúng cuối tuần, trên đường tất thảy đều là người mua hàng Tết. Anh cũng chẳng vội, ung dung nhàn nhã ngồi ở ghế sau nghiêng đầu hướng mắt nhìn ra ngoài cửa xe.
Đèn đỏ ngã tư đường rất lâu, xe cộ lại đông. Ba lằn đường từ đông sang tây đều kẹt cứng hồi lâu. Tài xế hơi mất kiên nhẫn, ấn nút mở radio, có vài đài dường như tín hiệu không tốt lắm, hàng loạt tạp âm ồn ào phát ra từ loa.
Tài xế tốt bụng, quay đầu lại hỏi thăm ý kiến của khách: “Anh thích nghe tiết mục gì?”.
Châu Tử Dương không đáp trả.
Anh dường như đang thất thần, mắt nhìn chăm chăm vào một điểm nào đó trên