Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341932
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1932 lượt.
đường, lẳng lặng không nói gì, vẻ mặt vốn thoải mái dễ chịu hiếm khi lại chăm chú đến vậy.
Nơi đó có một người phụ nữ trẻ, đứng cách xe của anh không đến mười mét, cô vừa hoàn tất động tác cột dây giày, lúc này đã đứng thẳng dậy đang đi về phía ánh mắt của anh, chỉ là không hề phát giác có người đang nhìn mình.
Bầu trời xám xịt u ám, hoàn toàn không giống với quang cảnh lúc mười giờ sáng, dường như sắp có mưa tuyết. Châu Tử Dương đưa tay lau những giọt sương đọng trên mặt kính, ánh mắt di chuyển từng chút từng chút theo bước chân của người phụ nữ ấy.
Kỳ thực anh vốn không chú ý đến cô.
Người đi bộ trên đường như mắc cửi, gương mặt người nào cũng chìm ngập trong dòng người đó. Ánh mắt anh tùy tiện lướt sang, kết quả là trong đám đông ấy, chỉ thấy một người đeo mắt kính vừa đen vừa to.
Người phụ nữ ấy mặc bộ đồ thể thao rộng rãi thoải mái, nhưng chẳng hề làm mất dáng vẻ cân đối nhanh nhẹn. Theo bản năng của đàn ông, anh để mắt đến cô nhiều hơn theo tiềm thức. Kết quả vừa lúc đó, dây giầy của cô tụt ra.
Có lẽ do thời tiết không thích hợp, hoặc có thể là cô không quen đeo kính đen vì thế trước khi cúi xuống, cô dường như do dự trong giây lát rồi bỏ kính ra.
Châu Tử Dương đột nhiên sững người.
Khoảng cách không gần không xa ấy, khi anh lần đầu trông thấy gương mặt cô, anh như ngỡ rằng mình gặp phải ảo giác. Nhưng sau ánh nhìn thoáng qua, anh liền tỉnh táo lại. Người phụ nữ này kỳ thực chẳng phải hoàn toàn giống với Tiểu Mạn nhưng vầng trán của hai người toát lên nét quyến rũ dường như trùng hợp đến vô cùng. Cũng như phần đông những người đi đường khác, gương mặt cô không có biểu cảm gì nhiều, vậy mà Châu Tử Dương lại nhìn cô chăm chăm, cảm nhận được hơi thở quá đỗi quen thuộc đập ngay trước mặt khiến anh kinh hoàng đến tột độ.
Bước chân của người phụ nữ trẻ ấy lướt đi rất nhanh, rõ ràng khác hoàn toàn so với dáng vẻ ung dung nhàn nhã qua đường của khách đi đường, dường như cô đang vội vã đi đến một nơi nào đó. Trông thấy cô mất dạng ngay trong tầm mắt, Châu Tử Dương liền mở cửa xe. Tài xế xe hết hồn vì tiếng động đột ngột, xoay người nhắc nhỏ: “Ồ, anh làm vậy nguy hiểm lắm…”.
Kỳ thực Châu Tử Dương cũng chẳng rõ là liệu đuổi kịp rồi, để làm gì cơ chứ. Thế nên cuối cùng anh chỉ đặt tay ở nắm cửa xe, trầm mặc nhìn theo bóng hình xa lạ biến mất dạng trong đám đông.
CHÂN TƯỚNG RÕ RÀNG
Thân thể của anh, vòng tay của anh còn cả hơi thở trong lồng ngực nữa, hóa ra là như vậy.
“Xin lỗi, em đến muộn.” Thư Quân thở gấp, vội vã chạy đến điểm hẹn. Ngồi xuống sofa, dừng trong giây lát rồi giải thích: “Đường kẹt xe quá, em đành xuống xe đi bộ một đoạn”.
“Trễ hai mươi ba phút rồi.” Nicole ngước mắt nhìn đồng hồ trên tường, nhắc nhở cô.
“Ngoài công việc, không cần tính toán chi li thế chứ chị.” Cô chớp chớp mắt, nhìn Nicole chăm chú một hồi, gật gù nói: “Chiếc áo soare cưới này đẹp quá, rất hợp với chị”.
“Nghe nói tối nay có trai đẹp, ở đâu thế?”
“Ai nói với cậu là…”
Lời của Quách Lâm còn chưa dứt, cánh cửa phòng ngủ khép hờ đã mở ra. Người đàn ông đẹp trai dáng dong dỏng cao từ trong bước ra, ánh mắt đối diện ngay nụ cười Thư Quân.
Hai người hơi kinh ngạc, cuối cùng vẫn là Bùi Thành Vân mở miệng chào hỏi trước: “Em đến rồi à!”.
Cô mỉm cười, nói phụ họa: “Đúng thế”.
Hôm nay cô trang điểm nhẹ, bởi lẽ ăn mừng Tất niên sớm, thế nên cố ý chọn bộ y phục áo hai dây cổ chữ V, tóc túm lên sau gáy bằng chiếc dây buộc tóc nhung trắng phối cùng khuyên tai lông vũ cùng loại. Trước khi ra khỏi cửa cô cảm thấy cách ăn mặc hôm nay của cô vô cùng ấn tượng. Thế nhưng giờ thì, cô chỉ cảm thấy hơi gò bó, đón lấy ánh nhìn của Bùi Thành Vân, chiếc váy trên người vốn chẳng lấy gì làm gợi cảm cho lắm, thoáng chốc như trở thành dụng cụ tra tấn. Làn da trần trụi lộ ra trước ngực nhưng chẳng rõ có phải do luồng khí sưởi ấm quá đủ chăng, cô đột nhiên cảm thấy nóng ran lên, một cảm giác dâng trào trong mạch máu, đến cả phòng khách cũng đột nhiên trở nên chật chội, nhỏ hẹp khiến cô chẳng biết thế nào.
Cô rất hiếm khi xuất hiện trước khán giả với hình tượng gợi cảm thế này, chứ đừng nói là trước mặt anh. Vả lại khoảng cách gần như thế, cô dường như hơi ái ngại hoặc không thoải mái, đưa tay lên chỉnh lại mái tóc mai bên tai rồi hỏi: “Mạc Mạc sao còn chưa đến nhỉ?”.
“Đến rồi, đang ở trong bếp rửa hoa quả.” Quách Lâm tiện tay lấy lon nước trên bàn đưa cho cô.
Cô nhận lấy, làn hơi nước mát lạnh trên bề mặt vỏ nhôm dính chặt vào lòng bàn tay. Cô nói: “Để mình đi xem thế nào”, sau đó, xoay người sải bước tiến vào nhà bếp.
Kỳ thực cô đến sớm, sau khi nói dăm ba câu với Mạc Mạc trong bếp mới nghe thấy tiếng đóng mở cửa lần lượt vọng lại từ bên ngoài. Đến khi bọn họ mang đĩa hoa quả bước ra thì phòng khách đã có sáu, bảy người rồi.
Quách Lâm giới thiệu từng người một, tất cả đều là những đồng nghiệp thường ngày vui vẻ trêu đùa nhau. Mạc Mạc đứng cạnh Quách Lâm mỉm cười góp vui: “Công ty bọn cậu người đẹp nhiều thật đấy”.